Thời điểm đó, tôi mang thai con đầu lòng, cho đến tháng thứ 6, tôi đi khám mới hỏi bác sĩ giới tính vì không muốn biết sớm và được chẩn đoán tôi sẽ sinh con gái, nhưng do tôi có u xơ tử cung nên sẽ khó có thể mang thai lần 2.
Bác Sĩ Cầm Thú Để Tôi Đi Full. by Admin _ October 10, 2021. Thể loại: hiện nay đại, ngôn tìnhEditor: Dế Mèn, giữ Tinh, Miu Béo, tè Huyền
“Khi chúng tôi ký hợp đồng với anh ấy, đại loại là“ Cuối cùng thì đi thôi, điều này thật tuyệt, thật không thể tin được ”, Harper, người chiến thắng giải thưởng Cầu thủ có giá trị nhất NL năm 2021, cho biết sau Ván 1“ Anh ấy rất, rất tốt.
Đọc truyện Trò Chơi Hào Môn: Bác Sĩ Cầm Thú, Để Tôi Đi của tác giả Đường Tâm là câu chuyện ngôn tình hiện đại, Ngu Dao quỳ trên mặt đất, cúi đầu, nói với người đàn ông ngồi trên ghế sa lon phía đối diện: “Tôi van anh, mau cứu anh ấy.”. Người đàn ông bưng ly
Bé nhà em được 25 ngày và hiện bé đang bị đi ngoài ra nước có bọt và nhầy. Bé đi ít một nên hiện đỏ hết đít. Bé bú mẹ hoàn toàn. Vậy bác sĩ cho em hỏi trẻ đi ngoài ra nước có bọt, nhầy nguyên nhân là gì
Trò chơi hào môn: Bác sĩ cầm thú, để tôi đi chương 2 | Đọc Hóa ra em cũng ở đây full - doc truyen TrA choi hAo mAn: BAc si cam thA, de tAi di chương 2 Full trên di động lan may tinh bang that don gian va tien loi
h9nEewR. Hộ lý chuyên nghiệp là một công việc khổ sai nhất là ở các công việc ở bệnh nói công việc hộ lý chuyên nghiệp âm thịnh dương suy, bọn họ cũng giống như sinh viên học y lâm sàng, đều là năm năm,hơn nữa cơ bản học cũng giống nhau,chỉ khác ở chỗ không học chuẩn đoán bệnh mà học cơ bản giống nhau thế nhưng so với bọn họ dù có là học tốt đến đâu thì ra trường công tác cũng vất vả hơn, mệt nhọc hơn, tiền lương cũng kém hơn nữa hộ lý chuyên nghiệp lúc tốt nghiệp cũng bị khảo nghiệm gắt gao chứng minh thực lực,mà sau khi đi làm cũng sẽ bị hai lần kiểm tra sát hạch mỗi nên sinh viên nếu vào khoa hộ lý,đều không nghĩ tới chuyện học sang chuyên nghiệp, mỗi người đều giống như liều chết nhảy vào hố lửa,chứ thực sự nhiệt tình yêu thích công việc lại không có mấy nhiên,ngoại trừ vị nam nhân vĩ đại Siegel!Đó là vị thủy tổ của giới hộ sĩ, là hộ lý chân chính!Không giống nhóm hộ lý nhỏ hiện tại, nhìn gương mặt như bị áp bức khổ sở đến sắp nhỏ máu, hộ lý trước đây nhiều nhất cũng chỉ giống như cái băng vệ sinh không có cánh!Lưu y tá trưởng cắn hạt dưa, cảm thán nói “Na Na thật ra thật tâm yêu thích công việc này, trừ việc cô ấy ngốc như không có não ra, tôi nghĩ cô ấy chính là một Tiểu hộ sĩ’ ban đêm có cánh an toàn a!”Người bên cạnh vội hùa theo Lưu y tá trưởng “Đúng không chỉ là loại có cánh mà còn là loại siêu dài.” mấy bác so sánh con người ta với cái đấy là thế nào? =.=“Phốc –”Lưu y tá trưởng phun ra hạt dưa, nghiêm túc dùng sức gật đầu!Na Na giống như một ngưu nhân khỏe như trâu đó ạ,để vậy hay hơn, là đại hộ lý chuyên nghiệp. Là sinh viên có biểu hiện tốt, thành tích nổi trội xuất sắc nên các giáo sư hướng dẫn phá lệ thiên vị một chút,thời điểm thực tập cũng sắp xếp cho đơn vị tốt ai không vui khi đi nơi có điều kiện tốt để thực tập?Nhưng Na Na cố tình cự tuyệt ý tốt của giáo sư hướng dẫn, tự mình kéo hành lý đi đến phòng khám nơi thâm sơn cùng cốc, mỗi ngày đi theo hai vị bác sĩ già lên núi xuống thôn khám bệnh. Phòng khám đó là cơ sở y tế duy nhất,chỉ có mình cô là hộ lý thực cáo thực tập của Na Na so với tất cả mọi người phong phú hơn, thành tích cũng tốt hơn những người chỉ là thực tập thôi, không phải là vấn đề gì quá quan trọng, phần lớn các giáo sư cũng không làm khó sinh viên, mặc kệ biểu hiện thế nào, chỉ cần không phải rất khác người đều cho nhiều đệ tử đều là dạng lơ mơ, bệnh viện cũng đều mở một con mắt nhắm một con mắt cho xong sinh viên đều nói Na Na ngốc nghếch, chỉ mới một năm ngắn ngủi, từ một cô gái trắng trẻo nộn nộn đã bị biến thành “món đồ cổ” mới đào lên được. Thật là uổng phí!Cái trấn nhỏ kia trước đây cách huấn luyện huấn luyện bộ đội rất gần, phòng khám đó là do bộ đội mở ra, hiện tại quân khu đã có bệnh viện, mà ở đó điều kiện thiếu thốn gian khổ, người đồng ý đến quá ít, cho nên vẫn không phát triển vị bác sĩ già đều thích hộ lý nhỏ nhu thuận chịu khó này, mỗi ngày khi đi khám bệnh cùng các ông đều có những lời nói,cử chỉ rất mẫu mực, làm các ông đều khen cô không dứt nhanh sau đó, phẩm chất tốt đẹp của Na Na bay đến viện tổng quân khu, các giáo sư có tiếng ở các khoa chuyên môn tại bệnh viện đều muốn lấy hồ sơ của thời đại bây giờ nếu không có bối cảnh lớn, muốn công tác tại bệnh viện có tiếng trong nước thật sự rất thế Na Na trở thành đối tượng mà các sinh viên ghen tị, hâm mộ đến đỏ mắt. Cô dễ dàng có thể vào làm ở đơn vị mà các sinh viên khác mơ ước tha lý mới ra trường cũng giống như bác sĩ mới ra trường, đều phải luân phiên thay đổi qua các khoa khác nhau trong vòng một năm để khảo hạch tư cách mới có thể được bệnh viện cho vào biên chế,rồi thông qua đánh giá của các khoa đó để quyết định sắp xếp vào khoa Na đợi hơn nửa năm, rốt cục cũng đến khoa giải phẫu thần kinh!Thông tin chính thức vừa ra đã được bạn cùng ký túc xá Mao Đan là hộ lý ở khoa phụ sản kích động túm chặt tay cô mà hét lên, đối với việc cô có thể đến khoa giải phẫu thần kinh cùng ở một chỗ với bác sĩ Niếp tiếp xúc thân mật thì cực kỳ hâm Na vừa về tới nơi, công việc bình thường đã nặng nề lại còn phải ứng với hai kì sát hạch của bệnh viện, nên đối với chuyện bát quái nội bộ rất là xa lạ, không khỏi tò mò hỏi “Bác sĩ Niếp là ai?”Mao Đan hung hăng trừng cô một cái, ánh mắt xem thường, rồi trong ánh mắt thể hiện si mê cảm thán “Bác sĩ Niếp khoa giải phẫu thần kinh, năm nay mới ba mốt tuổi!”Na Na yên lặng rút cách tay non mịn của mình ra khỏi ma trảo của Mao Đan đột nhiên phục hồi lại tinh thần, túm lấy cô mà cưỡng ép “Na Na đồng chí, hãy chụp hộ tớ vài tấm ảnh của Niếp mĩ nam, càng nhiều càng tốt…… Nếu tớ vừa lòng, sẽ mời cậu hai bữa cơm nhá !”Na Na không có suy nghĩ nhiều liền vui vẻ đồng Đan lâm vào ảo tượng về bác sĩ Niếp mà không thể tự thoát ra được, hồ hởi nói đến các chuyện bát quái mà mình nghe ngóng sĩ Niếp là danh nhân của bệnh viện quân khu, xinh đẹp như hoa, y thuật cao thâm, là phó chủ nhiệm khoa giải phẫu thần kinh có tiền đồ rộng Na yên lặng ghi nhớ trong thể là bởi vì nhiệm vụ Mao Đan giao cho quá mức đặc biệt hoặc là trong lòng cô cũng hiếu kì về vị bác sĩ này mà Na Na lại mất ngủ, nằm ở trên giường trằn trọc hơn nửa đêm,sau đó mơ mơ màng màng mà ngủ, khi tỉnh lại lại sắp bị may là cô ở ký túc xá dành cho nhân viên ngay sau bệnh viện, chỉ cần năm phút đồng hồ là có thể kịp tới nơi. Na Na không kịp ăn sáng,vội vàng rửa mặt liền thay quần áo rồi viện ở tổng quân khu là một bện viện có tiếng, bệnh nhân tự nhiên rất đông, có rất nhiều người trời còn chưa sáng đã chờ ở đại sảnh xếp số. Có một số bác sĩ giỏi khó hẹn trước, mà có số kia ở trong tay có thể bán lại cho người khác giá mấy ngàn nên Na Na chạy đến đại sảnh khoa ngoại liền phát hiện mấy chiếc thang máy đều đông kín người Na đến thang máy chuyên dụng dành cho nhân viên, đợi một lúc mới có thể đi vào, sau cô là một cụ già run rẩy bước vào,thang máy quá tải kêu chói tai mà cụ già đó không có ý định bước ra già đó có thể nhìn thấy là đã đến từ lâu,chắc xếp hàng lâu mà vẫn không vào được nên mới tiến tới chỗ thang máy của nhân viên này. Cụ già tuổi đã cao, chống gậy, thần sắc không tốt, mặc dù nghe thấy cảnh báo quá tải mà vẫn thờ ơ như cũ, cũng làm cho mọi người không đành lòng nói ra lờ trách thời điểm này, nếu đợi thêm lát nữa mà tranh vào sẽ đi làm muộn, bệnh viện quản lý lại nghiêm khắc, lại có người đi kiểm tra, nếu bị phát hiện đến muộn thì không chỉ trừ tiền mà còn bị toàn viện phê bình, vậy nên không có ai đồng ý nhường chỗ cho vậy cũng không phải biện pháp hay, thang máy quá tải ngay cả cửa cũng không đóng, mà không có người đồng ý bước ra thì mọi người đều bị gian trôi qua, bắt đầu có âm thanh nho nhỏ oán giận, cụ già hai mắt đục ngầu tràn đầy bất đắc dĩ, cúi đầu thở dài, chống gậy gian nan bước ra bên Na cảm thấy không đành lòng, vừa muốn để ông cụ nên trên trước,còn mình sẽ đi sau, chợt nghe trên đỉnh đầu phía sau truyền đến một giọng nam lãnh đạm hờ hững “Nên tự mình tự giác, không cần làm chậm trễ thời gian của mọi người, tuổi còn trẻ không nên để người già đi thang bộ.”Lời này nói âm điệu không cao không thấp, ngữ khí không vội không chậm, cứng nhắc đạm mạc, làm cho không khí oi bức trong thang máy tụt xuống, giọng nói không khách khí làm cho mọi người trở nên tĩnh mắt mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía Na Na, tất cả tức giận đối với ông cụ chen ngang kia đều đổ dồn hết nên người cô. Na Na gặp trường hợp như vậy nhưng cũng không có tức là cô cũng đang có ý làm việc tốt,chỉ là chưa kịp làm, đã bị người ta không mặn không nhạt mà nói. Chuyện này nếu cô kịp nhượng bộ thì chuyện sẽ có ý nghĩa khác, nhưng đối mặt với nhiều ánh mắt chỉ trích như vậy cô lại không thể không nhượng bộ lại là một vấn Na vô tội đến cực điểm, không khỏi cảm thấy nghẹn động giúp ông cụ là một chuyện, bị mọi người châm chọc khiêu khích buộc phải đi làm lại là một chuyện khác!Na Na trong lòng thật không thoải mái, không khỏi oán thầm, sao lại có kẻ không phúc hậu như vậy,sao không thấy hắn kính nhường người già? Hừ,ăn nói như vậy mà muốn bệnh viện mướn hắn sao?Na Na quay đầu lại, hung hăng trừng mắt nhìn nam nhân phía sau một cái, miệng lại ngọt ngào nói “Người “cao tuổi” đã nói tôi tuổi trẻ lực tráng nên rèn luyện thân thể, tôi xin tiếp thu !”Na Na ở chữ “cao tuổi” nhấn mạnh phát âm, nam nhân phía sau cao gầy, giống như cột điện, cô vóc dáng không cao, dù không ngước nên nhìn diện mạo của đối phương nhưng cũng biết hắn là một người đàn ông trẻ tuổi. Lời này rõ ràng là trào phúng phản pháo lại Na ngẩng cao đầu, khí thế bước nhẹ ra khỏi thang hồ trên đại sảnh đã chỉ hơn bẩy giờ, Na Na không dám trì hoãn, vội vàng chạy đến cầu thang, liều mạng chạy cùng tới tầng mười bảy, Na Na đã thở khó nhọc, chống vào tường mà đi tới phòng hộ lý, khi ngồi trên ghế mà hai chân như muốn nhũn cùng cũng không đi làm muộn ngày đầu tiên!Na Na tìm được y tá trưởng Lưu Mân, đưa giấy xác nhận chuyển khoa luân phiên, rồi sau đó theo phân phó đi hộ lý ở phòng trực ban để thay quần vào trang phục hộ lý, Na Na tựa đầu bào bàn ,hít sâu một hơi, sửa sang quần áo rồi cất bước tới văn phòng của bác đa số mọi người đều có mặt, những người tối hôm qua trực đêm vừa ăn điểm tâm vừa bàn giao công việc, tranh thủ sớm một chút trở về nghỉ Na vừa tới, không ai rảnh để ý tới cô, cô liền rảnh rỗi quan sát mọi người trong y tá trưởng hơn ba mươi tuổi, lớn tuổi nhất, tóc ngắn được cài gọn sau tai, đang cùng chủ nhiệm kịch liệt tranh Na cũng biết một chút chuyện, chủ nhiệm khoa giải phẫu thần kinh Trương Vi Đống xuất thân là lão quân y, trong lúc theo bộ đội bôn ba còn lập được chiến công, sau này lại bị điều đến bệnh viện quân khu, làm ở khoa giải phẫu thần kinh, là chuyên gia nổi tiếng trong nước về Vi Đống sắp về hưu, mái tóc xám trắng thưa thớt, cái trán cao,lưng còng, tinh thần vẫn tốt, thanh âm to trung khí mười phần, vừa nghe còn tưởng ông đang cãi Na đánh giá ông một phen, tầm mắt tiếp tục dao một góc sáng sủa có một người đang ngồi,bộ dạng không coi ai ra gì,một tay bưng cốc cà phê, một tay lật tờ báo,nhìn thế nào cũng thấy quen mắt…..Na Na sửng sốt, nhìn chằm chằm vào người là cảm ứng được ánh mắt của cô, người đang bình thản xem báo kia liền chậm rãi ngẩng đầu cắt mái tóc ngắn, lộ ra cái trán trơn bóng, mang đầy hương vị nam nhân. Hàng lông mày như chì vẽ,trên sống mũi cao thẳng là một đôi kính mắt. Ánh mắt sau cặp kính lạnh như băng, lại sắc bén như dao phẫu thuật, tạo cho người khác cảm giác mười phần lãnh Duy Bình chỉ là thản nhiên nhìn lướt qua, cũng đã làm cho nội tâm Na Na cả kinh, kêu rên không thôi……
Thấy động tác cô mau lẹ như vậy, Từ Khiêm không ngăn được sự kinh ngạc trong mắt."Em làm gì vậy?""Anh nói tôi đang làm gì?" Ngu Dao nhìn anh, hỏi nơi này, Ngu Dao đã vô số lần làm công tác tư tưởng cho mình, chẳng qua chỉ là cùng anh ta một đêm thôi, gắng nhịn một hồi cũng sẽ mắt Từ Khiêm liếc nhìn cô một cái, hôm nay Ngu Dao trang điểm rất đẹp. Cô mặc một chiếc đầm vải linen ôm cao chỗ cần nhô cao, bên ngoài khoác áo khoác màu xanh lá nhạt, chân vẫn đi giày thể thao ấn tượng của người đàn ông, hình như giày của Ngu Dao không còn loại nào khác ngoài loại thể thao mắt anh lướt qua hai gò má cô. Ha! Đêm nay Ngu Dao thế mà lại trang điểm; tuy chỉ trang điểm nhẹ nhưng trông đã khác với vẻ thường ngoài của cô. Từ Khiêm liếc mắt một cái đã nhìn ra hôm nay cô trang điểm."Em... Đang quyến rũ tôi?" Từ Khiêm dùng ánh mắt không có ý tốt đẹp nhìn vận kiểu này, trong mắt ai ai cũng đều sẽ cảm thấy cô gái này đang câu dẫn mình."Anh nói thế nào thì thế nấy." Ngu Dao cũng không phản bác lời anh Khiêm hừ lạnh, không nói gì, anh huýt sáo cho bảo vệ mở thanh rào chắn để xe vào bãi đỗ xe người đi thang máy dưới hầm để xe để lên vào cửa, Từ Khiêm đã lập tức về phòng mình thay quần áo, để Ngu Dao một mình ở phòng Dao đánh giá căn phòng này một chút, cũng có thay đổi gì lớn so với lần trước cô tới. Điều khác biệt duy nhất chính là rượu trên quầy bar đã khác Từ Khiêm đi ra, thấy cô gái ấy đứng trong phòng khách nhìn khắp nơi. Anh đi đến quầy bar lấy một chai vang đỏ, lại lấy hai cái ly chân dài. Động tác của anh thuần thục, khui chai rượu ngon quý giá. Anh rót hai ly, rời quầy bar, đi tới đưa cho Ngu Dao không nhận, chỉ nhìn thoáng qua người đưa rượu cho cô, người nọ đang dùng một loại ánh mắt không tốt đẹp nhìn cô chăm chú."Đối với em tôi chẳng cần phải hạ thuốc." Từ Khiêm phảng phất đoán vậy, xác thật là vậy!Nếu Từ Khiêm muốn dùng thuốc với Ngu Dao thì lúc còn hứng thú với cô anh đã dùng rồi, hà tất phải chờ tới bây giờ?Cầm lấy ly rượu, Ngu Dao chỉ nhàn nhạt nhấm một ngụm."Thế nào?" Từ Khiêm hỏi."Chẳng có gì."Từ Khiêm cũng không mong nghe được một đáp án tử tế từ cô, đối với câu trả lời của cô, anh chỉ cười cười "Nói đi, trễ như vậy em tới tìm tôi vì chuyện gì?"Đặt ly rượu xuống bàn trà, anh thoải mái nằm ngã người lên sô pha, hai chân bắt chéo nhau để ở phía bàn Dao cũng không quanh co lòng vòng với anh."Rốt cuộc tôi phải làm thế nào anh mới bằng lòng buông tha bố tôi?""Ra là một người con gái hiếu thuận đang tới cầu xin tôi.""Từ Khiêm!""Sao? Không phải?" Từ Khiêm đứng dậy, một tay anh giữ cằm Ngu Dao bắt cô phải nhìn thẳng vào mình. Ngu Dao muốn né nhưng không ngờ người đàn ông này trông như vậy nhưng sức lực ở bàn tay quá lớn, cô cương không lại người đàn ông Dao cao 1,67m, trung bình không thể tính là thấp so với nữ giới, nhưng đứng trước Từ Khiêm cao tới 1,88m, cô quả thực là người lùn. Đặc biệt tư thế nắm cằm cô của Từ Khiêm, điều này khiến Ngu Dao có cảm giác bị người ta đứng trên cao khuất nhục."Ngu Dao, tôi nói rồi, em sẽ đến cầu xin tôi.""Không phải bây giờ tôi tới rồi sao?" Ngu Dao tiếp lời anh, cô không muốn chọc giận Từ Khiêm."Rốt cuộc anh muốn thế nào?""Tôi muốn thế nào không phải em rõ ràng nhất sao?" Anh nói xong cúi đầu, hôn xuống đôi môi đỏ hồng của Ngu đầu chỉ là hôn nhẹ, thấm ướt, về sau, người đàn ông không còn thỏa mãn. Anh tăng thêm lực, cạy răng Ngu Dao ra, dây dưa nơi đầu lưỡi của cô, không cho cô trốn tránh, hô hấp của hai người càng tay người đàn ông ôm bờ eo nhỏ và dài của cô, vuốt ve tinh tế. Sau đó, anh buông bàn tay đang giữ cằm cô ra, giữ chặt phía sau đầu cô, hai người cứ như vậy dán sát vào lâu sau Từ Khiêm mới buông cô ra, dùng giọng nói trầm thấp mà rất có sức hút."Mèo hoang nhỏ, sao hôm nay nghe lời vậy?"Cô nghe lời như vậy làm Từ Khiêm có cảm giác không chân thật."Không phải anh muốn tôi nghe lời sao?"Hiện giờ cô đã làm được rồi. Hiện thực khiến cô phải học cách cúi đầu trước quyền thế."Ngu Dao, em có biết, đêm nay tới nhà tôi nghĩa là gì không?"Ngón trỏ của người đàn ông xẹt qua má anh nói, Ngu Dao cúi đầu. Sao cô lại không biết đêm nay sẽ xảy ra chuyện gì? Nhưng không còn cách, nếu không tới tìm anh, Ngu Thế Minh có khả năng cả đời sẽ không thể ra cũng chỉ có một người cha, cô không thể trơ mắt nhìn bố mình ngồi rục trong gần nửa đêm, Cố Tuệ Nhàn đã gọi cho cô, bóng gió ám chỉ cho cô biết người đàn ông kia chỉ muốn thân thể cô, so với chuyện của bố chuyện đó căn bản là gì, nếu có khả năng, Ngu Dao hẳn cũng phải lấy cả tính mạng mà cứu hiểu rằng, nếu không có Ngu Thế Minh, Ngu Dao có lẽ đã không còn sống đến giờ ở nhà họ Ngu."Biết." Ngu Dao nuốt nuốt nước miếng, bước lùi một bước ra khỏi lồng ngực người đàn ông, sau đó cởi áo khoác ra, chỉ còn một chiếc đầm dài trên người. Từ Khiêm nhìn động tác của cô liền đoán được tiếp theo cô sẽ làm gì. Quả nhiên, Ngu Dao đột nhiên cởi áo khoác ngoài, ngón trỏ khều dây vai áo xuống để lộ bả vai trơn láng rồi tiếp tục cởi xuống bên xuân vô Dao hôm nay mặc nội y màu tím nhạt, khóa khuôn ngực đẹp lại bên rồi cô phải đè nén, vì chưa thích ứng với sự tiếp xúc gần gũi khi nằm trong lòng người đàn ông, cô vặn vẹo eo. Đôi tay Từ Khiêm ôm Ngu Dao, anh nhìn mái tóc dài của cô chặn tầm mắt anh. Anh dịch một bàn tay, vén tóc Ngu Dao ra sau đầu, sau đó ôm chặt thân trên của cô."Đừng lộn xộn!"Dục hỏa đã thiêu đốt người anh, Ngu Dao cứ động đậy như thế, anh sẽ không nhịn được nữa."Em thật sự rất đẹp." Từ Khiêm ánh mắt mang theo ý cười nhàn nhạt, anh nói vậy, Ngu Dao dùng giọng nói vô cùng nũng nịu quyến rũ, nói "Vậy sao?""Vậy, anh thích không?""Thích muốn chết.""Từ Khiêm, chúng ta vào phòng ngủ được không."Ở chỗ như phòng khách, Ngu Dao cảm thấy không được tự nhiên."Ở phòng khách mới càng có cảm giác.""Ha, Dao Dao, đừng nói gì cả!"-Hôm Dao có cảm giác cả người mình đều đau nhức vô cùng, cứ như bị xe nghiền qua, cô muốn xoay người nhưng không thể."Làm gì đấy?" Giọng nói người đàn ông vang lên sau lưng Dao nghiêng người nhìn thấy khuôn mặt Từ hôm qua, cô nhớ rõ tất cả."Người còn đau à?" Từ Khiêm dán vào lưng cô, đôi tay vẫn không chịu yên, xoa xoa tấm lưng Dao không được tự nhiên tránh anh."Ừm, khá hơn nhiều rồi."Hai người cứ như vậy trầm mặc."Từ Khiêm, chúng ta dậy được chưa?"Ngu Dao thật sự không quen nằm chung giường với người đàn ông."Chuyện nên làm đều làm rồi, em còn ngượng ngùng cái gì?"
Đọc truyện Trò Chơi Hào Môn Bác Sĩ Cầm Thú, Để Tôi Đi của tác giả Đường Tâm là câu chuyện ngôn tình hiện đại, Ngu Dao quỳ trên mặt đất, cúi đầu, nói với người đàn ông ngồi trên ghế sa lon phía đối diện “Tôi van anh, mau cứu anh ấy.”Người đàn ông bưng ly rượu đỏ lên nhìn cô, hỏi ngược lại “Em lấy cái gì để cầu xin tôi?”“Anh đã nói, nếu như tôi đồng ý…”“Phải, nhưng bây giờ tôi lại không có hứng thú đối với em.” Người đàn ông dùng đầu ngón tay nâng cằm của cô nhiều nhất ngàyXem nhiều nhất tuầnXem nhiều nhất tháng
Thể loại Hiện đại, ngôn tìnhEditor Dế Mèn, Lưu Tinh, Miu Béo, Tiểu Huyền Vũ, Huyết Vũ, Ngô Đồng, JennyNhân vật chính Từ Khiêm, Ngu DaoNgười ta vẫn thường nói rằng hạnh phúc lớn nhất của đời người là gặp đúng người đúng thời bản thân Ngu Dao thê thảm đáng thương nhất thì gặp được Từ Khiêm, đây liệu rằng có phải định mệnh?Từ Khiêm cả đời này đều nắm mọi thứ chắc trong lòng bàn tay ngoại trừ công danh lợi lộc thì chính là Ngu với Ngu Dao mà nói thì tình yêu Từ Khiêm dành cho cô vừa ngọt ngào lại lạnh đoạnNgu Dao quỳ trên mặt đất, cúi đầu, nói với người đàn ông ngồi trên ghế sa lon phía đối diện “Tôi van anh, mau cứu anh ấy.”Người đàn ông bưng ly rượu đỏ lên nhìn cô, hỏi ngược lại “Em lấy cái gì để cầu xin tôi?”“Anh đã nói, nếu như tôi đồng ý…”“Phải, nhưng bây giờ tôi lại không có hứng thú đối với em.” Người đàn ông dùng đầu ngón tay nâng cằm của cô lên.
Đọc truyện Trò Chơi Hào Môn Bác Sĩ Cầm Thú, Để Tôi Đi của tác giả Đường Tâm là câu chuyện ngôn tình hiện đại, Ngu Dao quỳ trên mặt đất, cúi đầu, nói với người đàn ông ngồi trên ghế sa lon phía đối diện “Tôi van anh, mau cứu anh ấy.” Người đàn ông bưng ly rượu đỏ lên nhìn cô, hỏi ngược lại “Em lấy cái gì để cầu xin tôi?” “Anh đã nói, nếu như tôi đồng ý…” “Phải, nhưng bây giờ tôi lại không có hứng thú đối với em.” Người đàn ông dùng đầu ngón tay nâng cằm của cô lên. *** Thường nói Niềm hạnh phúc lớn nhất đời người chẳng qua là gặp đúng người vào đúng thời điểm... nhẹ nhàng như điền viên cốc hương. Ngu Dao vào lúc thê thảm nhất gặp được Từ Khiêm, rốt cuộc là trùng hợp hay là số phận? Cả đơì này Từ Khiêm luôn chắc thắng, ngoại trừ công danh lợi lộc thì chính là Ngu Dao. Tình yêu của Từ Khiêm đối với Ngu Dao mà nói vừa ngọt ngào lại vừa lạnh lẽo. Nói đơn giản chính là câu truyện hay về một cô gái dịu dàng bị một bác sỹ cầm thú bám riết. *** Kim đồng hồ vừa chuyển sang qua mười hai giờ, có nghĩa là một ngày đêm đã kết thúc. Ngu Dao ngồi ở bên giường, ngẩng đầu nhìn thời gian, đã nửa đêm. Trong khoảng thời gian này, người đàn ông càng ngày càng về muộn, thường thường là cô đã ngủ, anh mới về, ngày hôm sau, cô còn chưa dậy thì anh đã rời đi. Thở dài một hơi, cầm lấy áo ngủ đặt trên giường, đang chuẩn bị đi tắm, chợt nghe thấy tiếng cửa mở, Ngu Dao mở cửa phòng, đi tới hướng phòng khách, vừa lúc thấy bóng người đang đứng ở chỗ đổi giày cạnh cửa. “Còn chưa ngủ?” Người đàn ông thấy cô còn chưa ngủ, có ý hỏi. Ngu Dao không nhìn anh, mà đi đến phía ghế sô pha ngồi xuống. “Từ Khiêm, chúng ta nói chuyện đi.” Người đàn ông khẽ cau mày, nhưng vẫn đi tới ngồi xuống bên cạnh Ngu Dao “Nói? Nói chuyện gì?” Thấy Từ Khiêm tới gần, Ngu Dao lại thấy không được tự nhiên, cô lui về phía sau một chút “Từ Khiêm, chúng ta chia tay đi.” “Dao Dao, em đang nói gì? Em biết không?” Giọng nói của Từ Khiêm lộ ra vẻ không vui. “Em biết. Từ Khiêm, chúng ta sống cùng nhau đã hai năm. Trong hai năm này, chúng ta chưa từng nói tới chuyện tương lai. Em đã 25 tuổi, em không thể cứ mãi như vậy.” Ngu Dao đưa hai tay che mặt, hít sâu một hơi. Từ Khiêm nhìn cô một chút, đứng dậy nói “Ngu Dao, anh nghĩ đêm nay em không tỉnh táo. Đêm nay không thích hợp, hôm nào rồi hãy nói.” Nói xong, Từ Khiêm đi vào phòng ngủ. Ngu Dao ngồi ở phòng khách tới hơn nửa đêm, cho đến khi cảm giác toàn thân lạnh ngắt như không còn hơi ấm, mới đứng dậy về đến phòng. Ngày hôm sau, Từ Khiêm rời khỏi nhà từ rất sớm, tự lái xe đi bệnh viện, hôm nay có hẹn với gia đình Nam Dạ Tước tới để kiểm tra sức khoẻ, vốn những chuyện nhỏ nhặt này chỉ cần dặn các bác sĩ khác cũng được. Nhưng hôm nay anh không muốn ở nhà, không muốn nghe Ngu Dao nói tới chuyện chia tay. Vừa tới bãi đỗ xe của bệnh viện thì gặp gia đình Nam Dạ Tước. “Anh Khiêm, Đồng Đồng rất nhớ anh nha.” Nam Tứ Đồng nhõng nhẽo, vừa nhìn thấy Từ Khiêm thì không thể không bám riết lấy anh. Từ Khiêm thấy bé Đồng Đồng từ xa chạy tới, nhanh nhẹn đưa hai tay ra đón. Nam Dạ Tước rất không hài lòng đối với chuyện con gái mình gọi Từ Khiêm là anh trai, vậy chẳng phải vai vế hoàn toàn bị đảo lộn sao. Dung Ân đưa con trai cho anh bế, Nam Dạ Tước một tay ôm con, một tay khoác vai vợ đi tới hướng thang máy. Từ Khiêm đi cùng gia đình Nam Dạ Tước từ bãi đậu xe cho tới phòng làm việc của Từ Khiêm. “Tước, cậu để Ân Ân đi kiểm tra trước đi.” Nói xong, liền gọi một cuộc gọi nội bộ, nói trợ lý tới phòng làm việc để đưa Dung Ân tới phòng kiểm tra sức khoẻ. Thông thường, kết quả xét nghiệm sẽ có sau một tuần nữa, nhưng, ai bảo Tước Thiếu là bạn của viện trưởng Từ của chúng ta chứ. Cho nên, xế chiều hôm đó kết quả kiểm tra sức khoẻ đã tới tay bác sĩ Từ, anh nhìn tờ kết quả mà y tá đưa tới một chút. “Không có vấn đề gì, cứ kiểm tra theo định kỳ là được.” Gia đình Nam Dạ Tước ở lại đó một lúc nữa rồi rời đi. Từ Khiêm nhìn đồng hồ, đã đến giờ tan tầm, bây giờ anh lái xe tới công ty của Ngu Dao có thể gặp cô đi về, không có bất kỳ do dự nào, người đàn ông nhặt chiếc chìa khóa trên bàn làm việc lên, nhanh chóng đi tới bãi đỗ xe. Ngu Dao ngồi ở trước bàn làm việc, màn hình máy tính vẫn đang duy trì trạng thái chờ 3D, ngồi cùng khung làm việc với cô là Lâm Ninh. Cô ấy đang nhìn dáng vẻ đứng ngồi không yên của Ngu Dao. Bất chợt Lâm Ninh đẩy ghế của mình qua một chút rồi đá vào bắp chân của cô, Lâm Ninh cũng không dùng nhiều sức, nhưng Ngu Dao bị đau thấp giọng kêu lên một tiếng “Ninh Ninh, cậu muốn giết người à?” Lâm Ninh có chút vô tội, mở to đôi mắt nhìn “Dao Dao, cả ngày hôm nay cậu đang suy nghĩ gì đấy? Chị Trần bảo cậu làm bảng báo giá, cậu cũng không làm, cậu muốn bị mắng à?” ... Tham khảo thêm Trói Buộc Cả ĐờiTham khảo thêm Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của HắnTham khảo thêm Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô ThịTham khảo thêm Trúc Mã Là SóiTham khảo thêm Trùng Sinh Cao Môn Đích Nữ
CHƯƠNG 1 trò chơi, giấc mộng Kim đồng hồ vừa chuyển qua mười hai giờ,cũng có nghĩa là ngày đêm kết thúc. Ngu Dao ngồi ở bên giường, ngẩng đầu nhìn thời gian, nửa đêm. Trong khoảng thời gian này, người đàn ông càng ngày càng về muộn, thường thường là khi ngủ, mới về, ngày hôm sau, còn chưa dậy rời . Thở dài hơi, cầm lấy áo ngủ đặt giường, chuẩn bị tắm, chợt nghe thấy tiếng cửa mở, Ngu Dao mở cửa phòng, tới hướng phòng khách, vừa lúc thấy bóng người đứng cởi giày ở cạnh cửa. “Còn chưa ngủ?” Người đàn ông thấy còn chưa ngủ, có ý hỏi. Ngu Dao nhìn , mà đến phía ghế sô pha ngồi xuống.“Từ Khiêm, chúng ta chuyện .” Người đàn ông khẽ cau mày, nhưng vẫn tới ngồi xuống bên cạnh Ngu Dao “? chuyện gì?” Thấy Từ Khiêm tới gần, Ngu Dao lại thấy được tự nhiên, lui về phía sau chút “Từ Khiêm, chúng ta chia tay .” “Dao Dao, em gì? Em biết ?” Giọng của Từ Khiêm lộ ra vẻ vui. “Em biết. Từ Khiêm, chúng ta sống cùng nhau hai năm. Trong hai năm này, chúng ta chưa từng tới chuyện tương lai. Em 25 tuổi, em thể cứ mãi như vậy.” Ngu Dao đưa hai tay che mặt, hít sâu hơi. Từ Khiêm nhìn chút, đứng dậy “Ngu Dao, nghĩ đêm nay em tỉnh táo. Đêm nay thích hợp, hôm nào rồi hãy .” xong, Từ Khiêm vào phòng ngủ. Ngu Dao ngồi ở phòng khách tới hơn nửa đêm, cho đến khi cảm giác toàn thân lạnh ngắt như còn hơi ấm, mới đứng dậy về phòng. Ngày hôm sau, Từ Khiêm rời khỏi nhà từ rất sớm, tự lái xe bệnh viện, hôm nay có hẹn với gia đình Nam Dạ Tước tới để kiểm tra sức khoẻ, vốn những chuyện nhặt này chỉ cần dặn các bác sĩ khác cũng hôm nay muốn ở nhà, muốn nghe Ngu Dao tới chuyện chia tay. Vừa tới bãi đỗ xe của bệnh viện gặp gia đình Nam Dạ Tước.“ Khiêm, Đồng Đồng rất nhớ nha.” Nam Tứ Đồng nhõng nhẽo, vừa nhìn thấy Từ Khiêm thể bám riết lấy . Từ Khiêm thấy bé Đồng Đồng từ xa chạy tới, nhanh nhẹn đưa hai tay ra đón. Nam Dạ Tước rất hài lòng đối với chuyện con mình gọi Từ Khiêm là trai, vậy chẳng phải vai vế hoàn toàn bị đảo lộn sao. Dung Ân đưa con trai cho bế, Nam Dạ Tước tay ôm con, tay khoác vai vợ tới hướng thang Khiêm cùng gia đình Nam Dạ Tước từ bãi đậu xe cho tới phòng làm việc của Từ Khiêm"Tước, cậu để Ân Ân kiểm tra trước .” xong, liền gọi cuộc gọi nội bộ, trợ lý tới phòng làm việc để đưa Dung Ân tới phòng kiểm tra sức khoẻ. Thông thường, kết quả xét nghiệm có sau tuần nữa, nhưng, ai bảo Tước Thiếu là bạn của viện trưởng Từ của chúng ta chứ. Cho nên, xế chiều hôm đó kết quả kiểm tra sức khoẻ tới tay bác sĩ Từ, nhìn tờ kết quả mà y tá đưa tới chút. “ có vấn đề gì, cứ kiểm tra theo định kỳ là được.” Gia đình Nam Dạ Tước ở lại đó lúc nữa rồi rời .Từ Khiêm nhìn đồng hồ, đến giờ tan tầm, bây giờ lái xe tới công ty của Ngu Dao có thể gặp về, có bất kỳ do dự nào, người đàn ông nhặt chiếc chìa khóa bàn làm việc lên, nhanh chóng tới bãi đỗ xe. Ngu Dao ngồi ở trước bàn làm việc, màn hình máy tính vẫn duy trì trạng thái chờ 3D, ngồi cùng khung làm việc với là Lâm Ninh. ấy nhìn dáng vẻ đứng ngồi yên của Ngu Dao. Bất chợt Lâm Ninh đẩy ghế của mình qua chút rồi đá vào bắp chân của , Lâm Ninh cũng dùng nhiều sức, nhưng Ngu Dao bị đau thấp giọng kêu lên tiếng “Ninh Ninh, cậu muốn giết người à?” Lâm Ninh có chút vô tội, mở to đôi mắt nhìn “Dao Dao, cả ngày hôm nay cậu suy nghĩ gì đấy? Chị Trần bảo cậu làm bảng báo giá, cậu cũng làm, cậu muốn bị mắng à?” Lúc này Ngu Dao mới nhớ tới, công việc trong ngày hôm nay của , phần cũng chưa xong, có chút bất đắc dĩ túm tóc mình, rồi đẩy Lâm Ninh quay về vị trí của mình “ , làm việc. Sắp tan tầm rồi.” xong cũng di chuột, khiến màn hình máy vi tính sáng lên, vội vàng làm ngay việc được giao, lại bị chị Trần xoi chuyện chia tay với Từ Khiêm, chờ đêm nay về nhà rồi hãy . Tới giờ tan sở, từ chối lời mời của Lâm Ninh, Ngu Dao mau chóng ra khỏi tòa nhà công ty, nghĩ tới, mới vừa ra tới cửa, nhìn thấy chiếc xe Maserati màu trắng của Từ Khiêm nghênh ngang đậu ở cửa chính của công ty, những người qua đều chỉ trỏ. Thường những người đỗ xe ở trước tòa nhà lớn như vậy cũng đều là thành phần tri thức cao cấp, thiếu đàn ông có tiền. Nhưng, vừa có tiền để có thể lái nổi loại xe này, điểm quan trọng lại là người đàn ông đẹp trai càng hiếm. Từ Khiêm tựa tay vào cửa xe, đeo chiếc kính râm màu trà, cho tới khi bóng dáng nhắn xuất trước tầm mắt của , mới bỏ chiếc kính xuống, rồi bỗng dưng vươn tay ra ngoài cửa sổ xe, đánh Ngu Dao cái rất mạnh, thái độ rất hung hăng. hình như hơi bại lực a Cho dù là ai cũng nhìn ra được, người đàn ông như vậy, lại là vị bác sĩ tốt trong mắt mọi người, ngược lại, bác sĩ mà, có mấy người biến thái chứ? Ngu Dao bất đắc dĩ mở cửa xe ngồi vào ghế phụ, vừa mới ngồi xuống, còn chưa thắt dây an toàn, bất chợt xe lao vọt , Ngu Dao kêu lên “A! ! ! Từ Khiêm, rốt cuộc muốn làm gì?” nhìn dáng vẻ sợ chết của , khóe miệng nhếch lên, đột nhiên nhớ lại hai năm trước, bọn họ gặp nhau ở Cám Dỗ “Dao Dao, chúng ta ra ngoại ô.” “ . Từ Khiêm, chúng ta chọn quán cà phê, chuyện ha?” Ngu Dao muốn cự tuyệt, nhưng trực giác của cho biết, hôm nay Từ Khiêm có chút biến thái, có chút điên cuồng. Tuy rằng, bình thường vẫn rất biến thái! ! ! “ chứ, sao lại chuyện. Nhưng, chúng ta tới nơi trước , rồi bàn lại.” Xe lao rất nhanh xa lộ, Ngu Dao nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, có chút xa lạ “Từ Khiêm, rốt cuộc chúng ta tới chỗ nào ở ngoại ô vậy?” vẫn chưa trả lời vấn đề của , chỉ chuyên tâm lái xe, chiếc xe nhanh chóng ngừng lại ở trước hộp đêm.“Xuống xe.” xong, cởi thắt lưng an toàn ra, mở cửa xe xuống xe. Ngu Dao còn cách nào khác, thể làm gì khác hơn là xuống xe, đứng ở cửa ngẩng đầu nhìn thấy tấm bảng hiệu của hộp đêm Bóng Đêm, quả nhiên rất hợp, bóng đêm ở đây đầu là có thể thấy sao, gần đây thành phố Bạch Sa bị sướng mù từ phương Bắc gây ảnh hưởng, u mấy ngày liền. Người phục vụ đứng ở cửa thấy người tới, khom lưng rất cung kính “Ngài Khiêm, ngài Vu và ngài Trần chờ ngài ở phòng VIP lầu ba.” Từ Khiêm ném chìa khóa xe cho người đó “Ừ. Đem xe ra phía sau .”Sau đó lấy ví tiền ra đưa cho người đó mấy tờ trăm tệ. Từ Khiêm rất quen với nơi này, lên lầu ba đẩy cửa ra, bên trong vang lên tiếng cười của mấy người ở trong, Từ Khiêm chào hỏi xong vào, Ngu Dao theo sau lưng, vào ngắm nhìn xung quanh, trong phòng lắp đặt thiết bị rất xa hoa, tất cả giấy dán tường đều là màu vàng tới chói mắt, áp tường còn có tủ rượu, bên trong là loạt rượu whisky đỏ được đặt đan xen nhau. Từ Khiêm kéo Ngu Dao ngồi xuống ghế sô pha, ngay bên cạnh tủ rượu. “Ô, Từ đại thiếu, cuối cùng cậu cũng tới rồi. Tôi mong xuất của cậu mỏi mòn ngày đêm.” người đàn ông cất tiếng, tay cầm ly rượu chân dài, mỗi tay ôm phụ nữ ăn mặc hở hang. Từ Khiêm nghiêng người với lấy chai rượu đặt bàn trà, rót đầy ly, rồi cụng ly với người đàn ông vừa chuyện kia, uống hơi cạn sạch “Ngài Vu à, lời này là khách sáo rồi. Với địa vị của ngài đây, tôi muốn gặp, còn phải có thời gian.” xong nhìn thoáng qua Ngu Dao ngồi ở bên cạnh. Vu Cẩm tựa như hiểu ra điều gì đó, liên tục gật đầu “Hiểu rồi, hiểu rồi. Người đẹp, nhất định là đêm xuân rất có ý nghĩa.” Ngu Dao ngồi ở bên, nghe lời này có chút ngượng ngùng, cúi đầu, muốn ngẩng đầu nhìn những người này nữa.“ phải là còn có người muốn tới sao?” Từ Khiêm tự rót cho mình ly, như chợt nhớ tới điều gì đó, mở miệng hỏi. “Vừa gọi điện thoại xong, cũng sắp đến rồi.” Người đàn ông họ Trần ngồi ở chính giữa, lắc lắc ly rượu trong tay, trả lời. Vừa mới dứt lời, cửa phòng liền mở ra “Xin lỗi, chúng tôi tới muộn.” Ngu Dao nghe được giọng này, đột nhiên ngẩng đầu, liền thấy đôi nam nữ đứng ở cửa, Từ Khiêm bưng ly rượu lên, đưa lên mũi đung đưa, khiến cho mùi rượu đỏ ngập tràn cánh mũi. Cảm giác có người nhìn mình chằm chằm,người đàn ông đứng trước cửa quét mắt vòng quanh phòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại người Ngu Dao. Ngu Dao bị người đàn ông nhìn lại, cảm thấy được tự nhiên, quay mặt chỗ khác. “Tử Mặc! Tới trễ vậy?” vài người tới trước hỏi người đàn ông. Bị gọi đúng tên nhưng người đàn ông ấy vẫn như nghe thấy cho tới khi đứng cạnh kéo ống tay áo, ta mới hoàn hồn lại “À… Diêm Nghiên có chút việc nên tới trễ.” xong hai người cũng bước vào trong, ngồi xuống bên cạnh Ngu Dao và Từ Khiêm. Ngu Dao ràng có hơi thoải mái, hơi nhích người sang bên, muốn duy trì khoảng cách với Từ Khiêm. Thế nhưng, người đàn ông bên cạnh cho được như ý, giơ tay kéo vào trong ngực đồng thời đặt nụ hôn lên khuôn mặt , làm trong phòng dấy lên những tiếng cười đùa của mấy hầu rượu “ Khiêm à, làm người ta đau lòng nha!” Vu Cẩm có chút kinh ngạc với hành động này của Từ Khiêm. Nên hiểu rằng với những người như bọn họ, với phụ nữ, cưng chiều cưng chiều nhưng tuyệt đối làm như vậy ở trước mặt người ngoài. ta đoán được rốt cuộc quan hệ giữa bốn người này là thế nào, chỉ biết là, lúc xế chiều trước khi tối trời, Từ Khiêm có gọi điện tới muốn tới xem club ta mới khai trương, còn nhắn là muốn gặp mặt em họ Diêm Nghiên của ta và vị hôn phu của ấy. Chương 2 Hóa ra em cũng ở đây Vu Cẩm và Từ Khiêm biết nhau từ mấy năm trước ở thành phố Giang Ninh. Hồi ấy Từ Khiêm còn rất trẻ, chỉ mới là sinh viên ngành y, có trai làm bí thư thành ủy thành phố Giang Ninh, ba đời làm quý tộc, hai đời làm thương nhân, nhưng hai cái mác đó vẫn chẳng thể khiến vinh hiển. Vu Cẩm và quen nhau nhờ vào cuộc đua xe. Nhìn chung cả hai người đều ngang tài ngang sức, Từ Khiêm chỉ thắng nhờ hơn giây. Sau cuộc đua đó, hai người cần phải tự trở thành em. Về chuyện Từ Khiêm, gia đình mấy đời đều là cán bộ cấp cao, sao lại làm bác sĩ ở thành phố Bạch Sa, Vu Cẩm cũng lắm, ta chỉ nghe , ban đầu đó là vì người phụ nữ. Rốt cuộc người phụ nữ đó là ai ? Vu Cẩm liếc nhìn Ngu Dao, cảm thấy cũng có thể lắm. “ Khiêm, đây là tự kéo thù về mình đấy! Biết là người cạnh theo hai năm nên rất được cưng chiều, nhưng cũng đâu cần phải vậy chứ!” Trần Dục Dương nãy giờ im lặng ràng có chút vui khi người phụ nữ cạnh mình Từ Khiêm làm phụ nữ thấy đau lòng. Từ Khiêm nghiêng đầu, liếc nhìn Trần Dục Dương, đánh giá từ xuống dưới người phụ nữ ngồi cạnh ta “Người phụ nữ của Trần cũng non mềm lắm. Xem ra tối qua chăm tưới ít đây.” ngồi cùng Trần Dục Dương nghe như thế liền hơi xấu hổ, vùi đầu vào trong ngực ta. Diệp Tử Mặc ngồi bên, cặp mắt chăm chăm nhìn thẳng vào mắt Ngu Dao. Diêm Nghiên cảm giác tối nay Diệp Tử Mặc khá trầm lắng, ghé sát lại hạ thấp giọng “Tử Mặc, có phải quen với mấy tình huống này ? Nếu , em với em tiếng, chúng ta về? ” Diệp Tử Mặc nghe thế liền thu lại ánh mắt người Ngu Dao “ có gì! Tối nay chính của em chủ động muốn gặp . phải em , trong nhà, lời của ấy ai phản đối được ư? Chuyện của hai ta còn phải nhờ ấy giúp đỡ nhiều đấy. ” Nghe được câu này của Diệp Tử Mặc, Diêm Nghiên kìm được nở nụ cười. Ngu Dao cảm thấy cứ tiếp tục ở trong bầu khí này thở nổi nữa, muốn thoát khỏi nơi này. “Làm gì đó?” Từ Khiêm cảm giác được người phụ nữ trong ngực mình cựa quậy, tựa đầu sát bên tai giọng hỏi. Hơi thở khi chuyện chui vào lỗ tai Ngu Dao, làm cả người yếu ớt, tê nhột. uốn người né tránh “Em rửa tay.” xong vùng thoát khỏi vòng tay của Tư Khiêm, ra khỏi phòng. Ngu Dao rửa tay trong phòng, ngừng lấy nước lạnh vỗ vào mặt mình, tinh thần còn chưa phục hồi lại từ lúc thấy Diệp Tử Mặc xuất trong phòng. hiểu, hai năm trước, Diệp Tử Mặc tiếng nào liền bỏ khỏi thành phố Bạch Sa. Vào lúc cần ta giúp đỡ nhất, ta lại bỏ , nhắn lại lời nào cho . Ngu Dao cựa qua cựa lại trong toilet rất lâu, lại vỗ vỗ mặt rồi mới ra ngoài. Mấy tình huống này ở lại nổi nữa. muốn rời khỏi nơi này, cho dù Từ Khiêm có muốn hay , nhất định cũng bỏ về. tới góc cua, nghĩ ngợi, Ngu Dao chợt thấy Diệp Tử Mặc cũng ra ngoài, lại còn về phía dãy toilet. Ngu Dao dừng bước tiếp. Gặp lại nhau dưới tình huống này chưa bao giờ nghĩ tới. Có thể , thậm chí chưa từng nghĩ gặp lại Diệp Tử Mặc. “Dao Dao, hai năm qua em sống tốt ?” Câu mở đầu quá cũ rích. Chính Diệp Tử Mặc cũng cảm thấy ổn khi mở miệng câu này, nhưng lời cũng ra rồi . Ngu Đao nhìn người chuyện với mình bước tới, hừ lạnh câu “ à, nhận lầm người rồi. Tôi cũng quên .” xong, bước qua sát người , bỏ . Vào lại phòng , lấy di động trong túi ra xem. gần mười giờ, sáng mai còn phải dậy sớm, thể đợi thêm nữa, kéo người đàn ông bên cạnh chuyện rất vui vẻ”Từ Khiêm, em muốn về. Ngày mai em phải dậy sớm.” “ dậy nổi xin nghỉ. Chút tiền đó của em còn đủ mua bộ quần áo người em đâu.” ta thích cái suy nghĩ này , tiền mình kiếm ra dĩ nhiên quý . Người đàn ông hề muốn làm, chút tiền lương đó làm được cái gì? Ngu Dao biết người đàn ông trả lời như vậy, cũng bất chấp, cầm túi lên đứng dậy định . Từ Khiêm thấy Ngu Dao có vẻ nóng nảy liền vội vàng kéo lại “Đợi lát nữa và em cùng về.” “ cần, tự em về được.” “Đừng làm rộn! Chỗ này là ngoại ô, phải là khu thành thị, nào dễ mà bắt được xe?” Ngu Dao nghĩ chút thấy cũng phải, vào giờ này, nhiều lái xe taxi cũng chạy tới đây. nhìn người đàn ông cái, trong ánh mắt hàm ý đợi phải giữ lời đó, xong mới ngồi xuống . “Ôi trời Khiêm, quý nhà đợi được nữa, muốn có mộng đẹp với rồi cơ à?” Trần Dục Dương tất bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để giễu cợt Từ Khiêm. Từ Khiêm cười cười gì , tự rót ly rượu. uống hơi cạn sạch, thậm chí uống hết ba ly rồi mới lên tiếng “Hôm nay cứ ghi sổ tên tôi nhé, tôi phải . Ba chén vừa rồi coi như là tôi tự phạt.” xong kéo Ngu Dao . Vừa bước ra khỏi cửa phòng lại đụng phải Diệp Tử Mặc từ bên ngoài vào “ Khiêm, về rồi à?” “Phải! Ngày khác tụ tập!” xong cho Diệp Tử Mặc đáp lời, liền kéo Ngu Dao bỏ . Ở trong xe rồi Ngu Dao vẫn lên tiếng. Chiếc xe lướt chạy với tốc độ cao đường. Ngu Dao nhìn ra ngoài cửa sổ, đèn màu vàng quất hai bên đổ bóng xuống đường tạo cảm giác “Từ Khiêm, chúng ta chia tay , cần phải dây dưa với nhau nữa. Bên ngoài có nhiều phụ nữ như vậy, cần gì cứ mực giữ em cạnh ? ” “Ngu Dao, dẹp mấy tâm tư đó của em lại! Muốn chia tay cũng phải để . Lúc đầu khi em cầu xin bộ dáng đâu phải thế này?” “Từ Khiêm, tiếp tục như vậy có gì hay ư?” Ngu Dao xoay người, nhìn chằm chằm gò má người đàn ông “Hai năm trước, chúng ta nếu bất kỳ bên nào muốn kết thúc, bên kia phải đáp ứng vô điều kiện.” Từ Khiêm cười lạnh tiếng “Dao Dao, sao em có thể ngây thơ như thế? Trò chơi khi bắt đầu, chỉ mới có thể quyết định cho nó chấm dứt. Đến giờ em còn chưa hiểu sao? Nếu phải muốn buông tay, em phải ngoan ngoãn ở bên cạnh .” Ngu Dao mệt mỏi, thở dài, bộ dạng hai năm trước của mình bỗng lên trước mắt.
bác sĩ cầm thú để tôi đi