Sản phẩm chị em nào cũng cần ạ.Vừa đẹp vừa tốt cho sức khoẻ ạ.Em về sẵn thiết kế vỏ mới ạ. 푯푶푻 푯푶푻 푯푶푻 – 푪푯ƯƠ푵푮 푻푹Ì푵푯 푺푨푳E Khủng ️ ️ ️ Hàng vợt saleeeee HOT SALE 퐓퐈퐍퐇 퐃Ầ퐔 퐇퐎퐀 퐀퐍퐇 퐓퐇Ả퐎 Convert: Ngocquynh520Editor: Shin, BATTên khác: Anh lính là người chồng tốt!(Binh Ca Ca ở đây là binh lính trong quân đội)Trọng sinh một Các ca đột tử ghi nhận tại Bệnh viện Thống Nhất TP.HCM có xu hướng tăng lên. Trước đây, những trường hợp bị đột tử thường tử vong tại nhà nên ít được thống kê. PGS Kim Quế đang khám cho bệnh nhân bị đột quỵ “Những người dễ có nguy cơ bị đột tử là những … Đọc tiếp "Cảnh báo ca đột tử Tiểu sử của Bella là cả một trang dài về những “thành tích” không chiu trả tiền dù vào nhà ăn, dùng dịch vụ của người khác, tất cả đều được đăng tải trên mạng. (Một số thông tin trên mạng ghi Hot Girl Bella tên thật là Nguyễn Thành Bình, sinh năm 1998, tại huyện Chương 43. Chương trước Chương tiếp. Người của Triệu Phương Nghị hình như được làm từ sắt, bị thương đau đớn như vậy nhưng khôi phục còn nhanh hơn siêu nhân. Thời gian này ăn uống được bồi bổ, nhưng lại ít vận động, trước kia là da dính vào thịt cơ bắp tinh 🎊 HOT! HOT! HOT! CÔNG VIỆC TỐT CHO NHỮNG NGƯỜI ANH EM THIỆN LÀNH 🎊 💰 Thu nhập không giới hạn - Ứng tuyển ngay hôm nay! Hữu duyên cho những ACE đọc được bài đăng và cùng hành động! 🔥 Nếu bạn đang tìm kiếm công việc không cần kinh nghiệm, thu nhập khủng, nhận việc ngay trong vòng 24h thì đây là post dành cho wRDxK. Convert Ngocquynh520Editor Shin, BATTên khác Anh lính là người chồng tốt!Binh Ca Ca ở đây là binh lính trong quân độiTrọng sinh một lần cô mới hiểu trước đây cô đã sống hạnh phúc như thế nào. Đáng ra cô đã có được niềm vui bao người mơ ước, gia đình nghèo không thể nghèo hơn, nhưng vì thương cô, cô cùng anh trai đều được học đến tận cấp ba trong khi chung quanh chòm xóm, con cái qua được cấp một đã là rất giỏi hoàn cảnh đẩy đưa, hôn nhân của cô được sắp đặt nên cô bất mãn, dù hiểu là vì cha mẹ cũng đau lòng, hôn sự này nhà trai cũng không hề kém cạnh, nhưng cô chính là uất ức, không cam lòng, vì vậy làm cho cuộc sống sau này càng trở nên ngột ngạt. Anh trai cô cũng vì thấy cô như thế không màng đến tiền sính lễ nhà trai đưa cho ba mẹ, dùng cho việc học của anh mà kiên quyết nhập ngũ...Trải qua một đời, cô mới hiểu cô đã hành hạ tinh thần cả mình và gia đình mình như thế nào, gia đình chồng cô cũng vậy. Họ vốn cũng đối xử rất tốt với cô, nhưng chính cô lại không trân trọng, mắc hết sai lầm này đến sai lầm khác, cuối cùng chỉ mới qua hai mươi tuổi đã không còn chốn nương thânLần này cô sẽ sửa chữa toàn bộ sai lầm, sẽ sống thật hạnh phúc, sẽ khiến gia đình mình trở nên đầm ấm như xưa, anh trai được học cao hơn, tương lai tiền đồ sáng lạn hơn, nhà cô lại có thể ấm no rồi. Dư Thiểu Quần dù có xuất hết mọi thủ đoạn của mình thì Điền Mật Nhi cũng không thèm liếc mắt nhìn cậu ta một cái, đồ ngựa đực phong lưu, chị đây đời trước cũng đã đi trên con đường đó rồi, kinh nghiệm nào mà chẳng có. Chỉ là cũng không biết Chu Tuyết tại sao lại du nhập cùng với bọn họ bọn, mặc dù ở trong trường bị Điền Mật Nhi cao hơn một cái đầu cả trên phương diện học tập và diện mạo nhưng cũng không thể phủ nhận cô ta là một mỹ nữ xinh đẹp động lòng người hấp dẫn quyến một hôm trở về mượn phòng của bọn họ để tụ tập, sau đó đem Điền Mật Nhi hẹn đi ra ngoài, kì thực là Dư Thiểu Quần hẹn, vì vậy cô mới trở mặt với Chu Tuyết, ai biết được Tống Hiểu Hoan thấy vậy rất ghen tỵ, rồi sau đó hai người bọn họ rêu rao nói xấu cô đủ mình bị người khác theo đuổi, đã là đàn ông ai cũng không nhịn được, người họ Dư làm quan không nhiều lắm, lại có một người con trai lớn như vậy. Triệu Phương Nghị trong lòng đã nắm chắc nghiệt tử của nhà bọn họ là ai. Mặc dù Triệu gia không có bối cảnh như vậy, nhưng cũng không thể để mặc cho người ta khi dễ được. Chuyện này không thể coi như xong, cần phải dạy dỗ cho những tên khốn kiếp không quản được lại không biết trời cao đất rộng là gì kia một bài tới đây, đôi mày của Triệu Phương Nghị chợt nhíu chặt, hai con mắt nhuệ khí bắn ra bốn phía, toàn thân đều là sát khí. Triệu Phương Nghị trên chiến trường giết địch vô số, sự hung dữ tàn nhẫn luôn tồn tại sẵn trong người rồi."Không thì em trở về nhà bác cả ở đi, mặc dù không được thuận tiện cho lắm, nhưng có trưởng bối ở bên cạnh thì cũng cảm thấy yên tâm hơn." Triệu Phương Nghị liền nói."Không cần phải lo cho em, em cũng đâu có đáp lại cậu ta, thời gian dài thì sẽ cảm thấy nhàm chán mà thôi. Ở nhà đại bá rốt cuộc cũng không thể bằng ở nhà mình được, huống chi hiện tại Điền Dã ngày ngày vẫn ở cùng với em, anh không cần phải lo đâu." Tuy ngoài mặt nói như vậy, nhưng trong lòng vẫn luôn muốn có anh ở bên Phương Nghị lái xe trở về nhà, giúp Điền Mật Nhi đem đồ đạc vào bên trong sau đó liền rời đi, hai người ai cũng không nói tiếng nào, không khí rất trầm trầm buồn bực. Triệu Phương Nghị vốn cũng ích kỷ, liền bật thốt lên không muốn để cô nhanh chóng theo quân tránh đem dài lắm mộng. Anh đối với cô càng ngày càng yêu, hiện tại còn hận không thể biến cô thành trẻ con, bọc trong lồng ngực của mình, ai cũng đừng nghĩ mơ đến, lúc nào muốn là có thể nhìn của Dư Thiếu Quần vẫn thế, cứ như vậy cũng không giải quyết được gì, rất nhiều người vẫn còn muốn xem náo, than vãn rằng sức quyến rũ của hoa khôi chẳng qua cũng chỉ như thế mà thôi. Sự thật trong đó cũng chỉ có mấy người biết rõ ràng, cũng không biết vì sao Dư Thiếu Quần lại bị ông của mình thiếu chút nữa đem chân cắt đứt, thời gian này vẫn phải ở nhà dưỡng nhiên chuyện này không có quan hệ gì với Điền Mật Nhi, cô đang bận suy nghĩ có cái hạng mục nào hay tuy không thể gây dựng sự nghiệp nhưng cũng có thể kiếm chút tiền. Cùng bàn bạc với Điền Dã, để cho anh đừng bởi muốn kiếm tiền mà cay nghiệt chính mình, cha mẹ cũng có thể theo đó mà thoải mái một chút, mệt nhọc cả đời rồi, cũng nên hưởng một chút phúc của con mặc dù cô đã sống qua hai đời, nhưng trang bị trong tay cũng có thể nói không giống nhau, cô không hiểu cổ phiếu tài chính, không có đầu óc buôn bán, cho dù biết rõ cái gì có thể kiếm tiền, nhưng căn bản không biết nên làm như thế nào để tiến như cô biết rõ mười mấy năm sau ngành bất động sản sẽ vô cùng hỗn loạn, nhưng cô căn bản cũng không có tư cách đi chia một chén súp này, lý tưởng tốt đẹp nhưng thực tế lại tàn khốc. Trước kia lúc nhàm chán cũng xem qua những tiểu thuyết về trọng sinh, nhân vật ở trong đó giống như làm việc gì cũng rất thuận lợi, gặp khó khăn thì lại có quý nhân giúp đỡ, nói mấy câu nói liền cho mượn rất nhiều rất nhiều tiền. Giống như đã sớm biết mình sẽ được trọng sinh vậy, cổ phiếu ***** đọc làu làu, vật liệu thép hoàng kim qua mấy ngày nâng cao cũng nắm giữ trong tay không kém chút nào, nhưng bản thân cô thì ngay cả việc thị trường chứng khoán tăng hay giảm cũng không hiểu đến phế vật của trọng sinh chắc là nói đến cô rồi...Liền nói ý tưởng của mình cho Điền Dã nghe, anh trai cô ra ngoài nhiều năm như vậy, tầm mắt cũng mở rộng không ít, lại vốn là người thông minh, ý tưởng chắc hẳn sớm đã có, nhưng cũng giống với Điền Mật Nhi lực bất tòng tâm. Một, không có tiền, hai, không có hạng Mật Nhi vẫn rất coi trọng nghành thực phẩm ăn liền, nhưng suy tính đến lúc nó xuất hiện là những năm chín mươi, hiện tại đi trước gần mười năm, không biết mọi người có thể tiếp thụ được hay không. Hiện tại ở nước ngoài cũng đã có một loại sản phẩm mì ăn liền xuất hiện, nếu là muốn mở rộng vào trong nước cũng chỉ có thể tham khảo kỹ thuật của người khác. Máy móc kỹ thuật cũng đã có sẵn nhưng chi phí lại cao, chỉ sợ là thời gian đầu sẽ không kiếm được lợi nhuận gì. Nhưng cô đã bề dày kinh nghiệm, sản phẩm của đời sau cũng có thể làm được, ví dụ như cải bẹ, túi đựng gia vị, móng gà kho chân heo đợi chút, x sư phụ ở thôn cô cũng hay dùng tám mùi vị để nấu với nhau. Trước kia cô đặc biệt thích ăn hương vị này, cố ý tìm lão sư phụ học qua thủ nghệ, có thể làm ra mùi vị đó giống đến tám chín phần, có thể còn thuần hơn một ăn liền làm thành phần chủ yếu, còn kéo đó các thực phẩm phụ nữa tạo thành một dây chuyền. Chỉ cần có thể khai hỏa quả pháo thứ nhất, ngày sau có phát triển thì sư phụ X cũng không có chuyện là kỹ thuật sản xuất cùng với bao bì hiện tại chỉ có nước R mới có Nước R chính là nước Nhật Bản, hiện tại môi trên đụng phải môi dưới nói đạo lý rõ ràng, ngay cả tên công ty và tiền vốn cũng đều không có, vì vậy người ta cũng không thể cùng hợp tác hoặc là chuyển nhượng quyền kỹ thuật cho bọn họ được. Nhưng nếu không thừa dịp hiện tại trên thị trường chưa xuất hiện, chờ sau này có tiền rồi mới hành động thì miếng bánh ngọt này cũng bị người phân chia nhau hết cô phân tích, Điền Dã sau khi nghiên cứu liền cảm thấy có khả thi, nhưng cũng không vượt qua được cửa ải tiền bạc vô cùng khó khăn này. Đừng nhìn Lý Kiều Dương học tập không giỏi mà nhầm, đầu óc của cô cũng rất linh hoạt, đứa bé này trời sinh đã khôn khéo rồi."Mì ăn liền? Có phải cậu nói đến thức ăn nhanh hay không! Dì của mình từ nước ngoài về có cho mình mấy thứ, quả thật rất tiện lợi, hơn nữa cũng không khó ăn. Nếu là ở trong nước đầu tư vào nghành này, nhất định sẽ rất có triển vọng, hiện tại mọi người đối chất lượng cuộc sống cũng dần dần đề cao rồi, đối với những sản phẩm mới khả năng tiếp nhận cũng cao, chỉ là chúng ta phải đi trước người khác một bước mới được. Dẫn đầu hình thành quy mô, mới có thể tạo được thế đứng vững chắc được."Tuy nói là nói như vậy, nhưng tiền thì...."Chúng ta có thể lôi kéo nhà tài trợ! Mình kéo ba mình, Điền Mật Nhi cậu cũng có thể động viên Triệu Phương Nghị cùng anh ấy nói một chút với người nhà, chớ nhìn nhà bọn họ vẫn thật khiêm tốn nhưng bên trong cũng không tầm thường đâu. Anh Điền Dã phụ trách chiến đấu anh dũng, về sau quản lý kinh doanh thế nào còn phải dựa vào anh, còn phải kéo được cả kỹ thuật của nước ngoài nữa. Gia đình của mình và Điền Mật Nhi đều không thích hợp, phải kiêng dè mới được."Trình bày rất tốt, phân công hợp tác như vậy, nhưng lời đến khóe miệng rồi vẫn không biết làm sao mở miệng được. Đây không phải là một số lượng nhỏ, cũng không biết anh có khả năng ủng hộ hay không. Điền Mật Nhi do dự mấy ngày, cũng vẫn không biết có nên mở lời hay không. Nhưng nghĩ đến lúc trước anh đã nói Người đầu tiên cùng em gánh vác tất cả chính là anh ’, Điền Mật Nhi hạ quyết tâm gọi điện thoại cho anh. Mặc kệ có được hay không, cũng phải xem anh có thái độ gì. Mặc dù cả hai đời đều kết hôn cùng với Triệu Phương Nghị nhưng cuộc sống của hai người vẫn luôn bình thản như nước, không biết đối mặt sóng to gió lớn, anh còn có thể kiên định ủng hộ cô hay tĩnh nói tất cả mọi chuyện với anh, mở miệng rồi thì lại thấy không khó khăn như trong tưởng tượng, vô cùng tự nhiên giống như mọi chuyện vẫn thương lượng cùng anh vậy. Triệu Phương Nghị trầm mặc một hồi rồi nói "Nghe thì thấy rất có tiền đồ phát triển, nhưng mà bọn em xác định đây không phải là đầu óc đột nhiên kích động đấy chứ?""Dĩ nhiên!! Trải qua nghĩ sâu tính kỹ, hơn nữa bọn em cũng nghiêm túc nghiên cứu thị trường rồi, nếu như anh thuận tiện thì trở lại xem em phân tích tài liệu!" Điền Mật Nhi nói rất khẳng Phương Nghị quả quyết nói "Được, chủ nhật anh trở về, bọn em chuẩn bị tài liệu đi!"Sau khi Triệu Phương Nghị cẩn thận nghiên cứu những tư liệu bọn họ phân tích thị trường, cùng với kế hoạch tiến hành, tư liệu này phải là mấy người trong mấy tháng điều tra nghiên cứu mới làm xong. Rất rõ ràng, cũng rất tinh tế, hơn thua cũng chỉ ra rõ ràng, quả thật rất đáng giá để đầu mà nghĩ đến Lý Kiều Dương cũng dính đến việc này thì Triệu Phương Nghị liền nhíu mày. Từ sau khi ông cụ Triệu thối lui tới nay vẫn rất yên lặng, ba người con trai vẫn ở vị trí nửa vời không cao không thấp, một phần nguyên nhân cũng do tài lực chống lưng không dày. Người mà anh em ông Triệu Quốc Đống cưới cũng đều là con gái của chiến hữu của ông cụ Triệu, nếu không phải là con mồ côi thì cũng chính là năm đó bị phê xuống thành phần không tốt. Ông cụ là người niệm cựu, nghĩ tới muốn giúp đỡ người nhà của các chiến hữu, không ngờ lại đem nhà mình càng kéo thì lại càng đi nhà thông gia đều không có tiềm lực, tuy năng lực cá nhân của ba anh em họ không thiếu nhưng trên quan trường mọi mặt đều phải có thực lực, nếu hơi có chỗ thua kém liền bị ném ra xa tám trượng rồi. Cho nên đối với đời cháu của mình, ông cụ cực kỳ chọn lựa, hai cháu dâu khác gia thế cũng không tệ, hai người anh họ của Triệu Phương Nghị cũng rất phát triển. Duy chỉ có một mình anh, là người khinh thường việc dựa vào bên nhà mẹ của cô dâu, đàn ông thì phải có thực lực tự đi trên hai chân của mình. Nhưng anh không thích vợ mình luôn là bị bọn họ đánh giá thấp hơn một cái đầu, ở ngoài mặt đều rất khách khí nhưng thật ra thì đều xa lánh, chỉ sợ bị dính vào lại bị chiếm đi tiện nghi gì của tại anh vợ cũng đã ra mặt, nếu thật sự có thể làm thành đại nghiệp thì về sau Điền Mật Nhi cũng có thể ngẩng cao đầu rồi. Bởi vì lý do này nên anh hết sức ủng hộ, nhưng lại dính theo cả Lý Kiều Dương vào nữa, đây không phải là đại biểu cho Lý gia hay sao! Nếu không thành thì còn tạm được, nhưng chỉ sợ thành công rồi, về sau sẽ dính dấp không Mật Nhi tự nhiên cũng biết lợi hại trong đó, đối với hạng mục này cũng đã tính trước, tất nhiên hơn thiệt cũng đã suy tính cặn kẽ. Đã sớm nghĩ ra hợp đồng tốt lắm, quy định được đề ra rõ ràng, nên phần của người nào một chút cũng không thiếu được, không ai chiếm của Phương Nghị lúc này cũng phải lau mắt mà nhìn vợ của mình, không ngờ cô lại nhìn xa như vậy, bình thường đúng thật là đã xem nhẹ cô rồi. Cô không phải là người suốt ngày ở trong bếp xoay quanh chồng con, mà còn có thể là con chim ưng nhỏ tự do bay lượn trên bầu trời!Làm tổn thương đến lòng tự ái của một người đàn ông là anh đây, cứ cho rằng cô cần mình bảo vệ thật ra thì có thể tự mình trải qua mưa to gió lớn. Điền Mật Nhi qua hai đời điều tinh tế nhất chính là cái gì, đó chính là đàn ông! Vẻ không hài lòng kia của anh cô nhìn ra rất rõ ràng, chỉ là cô cũng không phải là loại đàn bà có dã tâm, muốn làm chút gì nhưng cũng không phải muốn làm nữ cường nhân, cũng chỉ muốn cuộc sống của mình có chất lượng hơn một Mật Nhi liền tựa vào khuỷu tay của anh, nói "Ha ha, dù sao chủ ý em cũng đã xong rồi, về sau sẽ chờ phân cổ phần mà thôi, những thứ khác thì phải trông chờ vào Điền Dã rồi! Chỉ là mặc kệ kiếm được ra sao, tiền lương của anh vẫn phải nộp lên cho em, em chính là trách nhiệm của anh đấy!"Tiểu nha đầu này, vẫn luôn có thể làm cho anh thấy uất ức như vậy, làm cho người ta thấy yêu vô cùng, thật là một trách nhiệm ngọt ngào!Chỉ là vẫn phải đưa ra lời cảnh báo, trước là quân tử sau là tiểu nhân, phải nói rõ ràng với Lý Kiều Dương đừng để đến lúc đó dẫn đến việc hai nhà Triệu Lý trở mặt với bạn của Lý Kiều Dương đối với Điền Mật Nhi phát ra từ tấm lòng, rồi cả việc đối với Điền Dã vừa gặp đã yêu, có câu nói nữ sinh thường hướng ngoại một điểm cũng không sai. Thấy Triệu Phương Nghị bận tâm như vậy mặc dù không vui lòng, nhưng vẫn nói rõ lập trường của mình "Tiền này của tôi không phải là tiền đầu tư, mà là cho Điền Dã mượn, còn bên kia người bỏ tiền là Điền Mật Nhi. Công ty này chính là của hai anh em bọn họ cùng người khác không có liên quan!"Vô duyên vô cớ làm sao Điền Dã có thể chiếm tiện nghi lớn như vậy, dĩ nhiên là không đồng ý rồi. Anh đối với chuyện tình cảm vẫn vô cùng ngu ngơ, một chữ cũng không biết đến. Điền Mật Nhi mặc dù cũng không muốn chiếm tiện nghi này nhưng Lý Kiều Dương nói đây là chuyện của cô và Điền Dã, nên thật không có biện pháp nhúng tay. Đoán chừng hiện tại cũng chưa có thể kiếm được bao nhiêu, cùng lắm thì về sau phát triển lên rồi sẽ chia phần này cho cô không biết Lý Kiều Dương nói với Điền Dã ra sao mà Điền Dã lại chấp nhận đề nghị của cô ấy nhưng giữa hai người hình như cũng không có mập mờ gì. Đó là tại Lý Kiều Dương cũng không có làm rõ???Lý Kiều Dương liếc cô một cái rồi nói "Đừng xem anh ngươi bình thường không lên tiếng thật ra thì tự ái rất mạnh, mình mà cứ nói thẳng ra chắc chắn anh ấy sẽ không tiếp nhận. Vì vậy mình liền nói là nể mặt cậu, một nguyên nhân nữa là sợ nhà mình cũng dính vào, cũng nói với anh ấy tình cảnh của cậu ở Triệu gia nên anh ấy mới miễn cưỡng tiếp nhận. Nhưng mà anh ấy có nói về sau nếu là thật sự làm ra tiền thì tất cả tiền lãi đều cho mình, anh ấy chỉ lĩnh tiền lương thôi, mình cũng đã đồng ý! Cậu sẽ không để ý chứ!"Có người bạn như thế, thật lòng vì anh em bọn họ như vậy cô dĩ nhiên không có dị nghị gì."Đàn ông khi có tiền liền thay đổi phát sinh thêm thói hư tật xấu, nên mình không có ý kiến, cho chút tiền tiêu vặt là được! Chỉ là cậu đối với anh mình tận tâm như vậy, cậu cũng nên hiểu rõ, cũng có khi anh ấy vĩnh viễn cũng sẽ không hiểu được tình cảm của cậu!""Mình đối với anh ấy rất có cảm tình, nhưng không phải là nhất định phải có kết quả, chỉ là mình không muốn bỏ qua thôi!"Thì ra người sống chân thật nhất vẫn chính là cô ấy. Giới Thiệu Truyện Convert Ngocquynh520Editor Shin, BATTên khác Anh lính là người chồng tốt!Binh Ca Ca ở đây là binh lính trong quân độiTrọng sinh một lần cô mới hiểu trước đây cô đã sống hạnh phúc như thế nào. Đáng ra cô đã có được niềm vui bao người mơ ước, gia đình nghèo đến không thể nghèo hơn, nhưng vì thương cô, cô cùng anh trai đều được học đến tận cấp ba trong khi chung quanh chòm xóm, con cái qua được cấp một đã là rất giỏi hoàn cảnh đẩy đưa, hôn nhân của cô được sắp đặt nên cô bất mãn, dù hiểu là vì cha mẹ cũng đau lòng, hôn sự này nhà trai cũng không hề kém cạnh, nhưng cô chính là uất ức, không cam lòng, vì vậy làm cho cuộc sống sau này càng trở nên ngột ngạt. Anh trai cô cũng vì thấy cô như thế không màng đến tiền sính lễ nhà trai đưa cho ba mẹ, dùng cho việc học của anh mà kiên quyết nhập ngũ...Trải qua một đời, cô mới hiểu cô đã hành hạ tinh thần cả mình và gia đình mình như thế nào, gia đình chồng cô cũng vậy. Họ vốn cũng đối xử rất tốt với cô, nhưng chính cô lại không trân trọng, mắc hết sai lầm này đến sai lầm khác, cuối cùng chỉ mới qua hai mươi tuổi đã không còn chốn nương thânLần này cô sẽ sửa chữa toàn bộ sai lầm, sẽ sống thật hạnh phúc, sẽ khiến gia đình mình trở nên đầm ấm như xưa, anh trai được học cao hơn, tương lai tiền đồ sáng lạn hơn, nhà cô lại có thể ấm no rồi. Điền Mật Nhi cầm sổ tiết kiệm mà trong lòng ngọt ngào, cảm giác được người khác yêu thương thật là tốt! Nhưng mà phúc lợi quân nhân bây giờ đúng là thê thảm, dù gì Triệu thiếu tá cũng là anh hùng mà cũng không được mấy. Cũng may là chỉ có cô nên không lo ăn uống, nhưng mà cô cũng rất tiếc, đây là tấm lòng của Triệu thiếu tá mà bây giờ không phải lúc để xúc động, phải lấy thực dụng làm chủ, dù sao cũng đã giao vào tay mình rồi, tính của Triệu Phương Nghị là chắc chắn không đòi lại. Lúc sau, giao lại cho Điền Đại Hà, lúc về cha mẹ còn phải mời khách trong thôn mà trong tay cha mẹ chắc chắn không có tiền. Hai người nghe được là con gái đưa tiền sinh hoạt thì nhất quyết không nhận, đã là người nghèo với cao, lấy thêm tiền càng làm cho người ta coi Mật Nhi khuyên nhủ "Đây là Triệu Phương Nghị lén lút đưa cho con, cha mẹ chồng không biết".Điền Đại Hà không nhận nói "Mặc kệ là có biết hay không cũng không thể làm như vậy. Mặc dù nhà chúng ta nghèo nhưng cũng không thể để người ta coi thường được".Vương Tứ Nhi vốn đang u sầu chuyện này, trợn mắt nhìn chồng rồi nói "Ai nói là chúng ta tham tiền đâu, chúng ta chỉ mượn rồi sau đó trả lại cho con bé. Nếu không đứa nhỏ nhà mình kết hôn còn đi vay tiền thì không phải bị người ta cười chết à, người không biết sẽ nói con gái chúng ta không hiểu chuyện".Điền Đại Hà không giỏi nói chuyện, ngồi bên cạnh hút thuốc hờn dỗi, nghe qua thì vẫn là con rể hiếu kính cha mẹ vợ nhưng mà ông vẫn lo miệng người đời không giống nhau."Cứ nghe theo mẹ đi, trước tiên cha mẹ cứ cầm số tiền này dùng đi. Mẹ cũng đừng cãi nhau với cha vì tiền, đợi con học xong cấp 3 thì có thời gian ra ngoài kiếm tiền, ở trên này có nhiều cơ hội có thể kiếm tiền!". Lời nói của hai anh em giống nhau, lúc đầu Điền Dã gửi tiền mình làm gia sư về cũng vậy."Học sinh phỉa lấy việc học làm đầu, Triệu gia đã tạo điều kiện cho con đi học không phải để con kiếm tiền cho nhà mẹ đẻ. Các con cứ sống tốt là được rồi, so với cái gì cũng không bằng cái đấy".Điền Mật Nhi không cãi lại nhưng trong lòng đã quyết hôm sau lại dẫn Điền Đại Hà và Vương Tứ Nhi đi lòng vòng ngắm phong cảnh ở thành phố. Bà Vương Tứ Nhi còn muốn mua chút kẹo, rượu, thuốc lá để trở về thôn còn dùng."Lấy đồ thành phố về cũng có chút thể diện!".Phương Di không để cho bà mua nói "Những đồ này tôi còn không ít, về lấy những đồ trong nhà là được rồi".Hai người đẩy qua đẩy lại một chút, Phương Di cũng rất có thành ý nên Vương Tứ Nhi cũng đồng gian vốn rất eo hẹp, chỉ mấy ngày mà đã trôi qua nhanh như thế. Buổi tối trước đám cưới, Điền Mật Nhi chuẩn bị trang sức mới hoàn toàn, Điền gia xa quá, phải xuất giá trong thành phố. Người ta nói không thể để cô dâu xuất giá từ nhà người khác nếu không sẽ lấy đi phúc khí của nhà đó, cho nên khi Triệu Quốc Đông nói sẽ để Điền Mật Nhi đến nhà họ hàng thân thích đợi gả thì Điền Đại Hà không đồng ý. Nhưng mà tất cả chỉ là hình thức, quan trọng gì đơn sơ và long trọng, quan trọng là sau này hai đứa sống hạnh phúc với mà cô dâu cần có người phù dâu, điểm này hơi khó khăn với Điền Mật Nhi, trong ấn tượng là cô khá thân với một tiểu muội nhưng từ khi trọng sinh vẫn chưa liên lạc lại với cô bé ấy. Nếu như lúc đi thông báo với Điền Đại Hà thì Điền Đại Hà đã đưa đi theo nhưng bây giờ là lúc cần thiết biết đi đâu để kiếm phù dâu cần để ý, phải là cô gái chưa lấy chồng, có may mắn. Phương Di cũng có mê tín trong vấn đề này, gọi con gái của bạn bà bé ấy nhỏ hơn Điền Mật Nhi một tuổi, vẫn còn hơi trẻ con, lần đầu được làm phù dâu rất vui vẻ. Điền Mật Nhi cảm thấy tính tình nàng rất thân thiện, không những không ngạo mạn coi thường dân quê mà còn là một thần đồng, mới 16 tuổi đã là sinh viên đại học, học ở Đại học công nghiệp mà bà Phương Di đã từng nói ngày trước. Hai người hiếu kỳ, trò chuyện rất vui vẻ, lại có tiếng nói chung, chả mấy chốc mà thân người nói mãi không xong, nghe nói trước đêm kết hôn phải cùng bạn bè nói chuyện tâm sự cả đêm, Điền Mật Nhi nghĩ là cô có thể ngủ không ngờ hai người càng nói càng nhiều đề tài để tán gẫu, nhìn đồng hồ cũng đã hai giờ còn 1 – 2 tiếng, nếu như ngủ thì lúc tỉnh dậy sẽ rất khó chịu nên Điền Mật Nhi đề nghị "Hay là dậy luôn đi, chị trang điểm nhẹ cho em, nhìn sẽ rất đẹp, yên tâm, chị làm rất tốt!". Sợ Quách Phù không tin cô còn nhấn mạnh Phù là một cô gái thẳng thắn, mặc dù tiếp xúc không nhiều với Điền Mật Nhi nhưng hai người rất hợp nhau, lại đều là con gái nên hiểu nhau không cần nói. Giống như là bạn bè lâu năm, ở chung rất thoải mái."Dù sao ngày mai cũng là ngày kết hôn của chỉ, không thể xinh hơn chị được". Quách Phù trêu ghẹo Mật Nhi "hừ hừ" hai tiếng rồi tà ác nói "Hì hì, em có dáng người xinh đẹp như vậy, tất nhiên không thể để e đoạt mất dah tiếng của chị được".Kỹ thuật trang điểm của Điền Mật Nhi không tệ, cô đã từng tự làm mười mấy năm nhưng mà dụng cụ bây giờ không tiện lợi như ngày trước cô dùng, tuy nhiên vẫn đẹp. Trang điểm một lớp mỏng khiến Quách Phù nhìn như thiếu nữ quyến rũ, ngay cả Quách Phù soi gương cũng phải giật mình."Bảo sao chị không mời người đến trang điểm! Xinh quá!"."Phụt". Không cần tự luyến như vậy được không?Hai người đùa giỡn một lúc, Điền Mật Nhi thấy đã đến giờ nên đi tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ đồ lót đỏ chót, quần tất liền chân và cả bộ sườn xám màu đỏ."Oa, chị mặc cái này còn đẹp hơn bọn họ mặc âu phục kết hôn". Quách Phù đi xung quanh người Điền Mật Mật Nhi tỉ mỉ chải tóc, gài đóa hoa hồng trên tóc, trên tay đeo vòng ngọc gia truyền của Triệu gia. Sau khi mặc xong tất cả, nhìn như cô dâu thời dân quốc, rất đẹp, rất chồng Điền gia cũng đã chuẩn bị xong tất cả, trải chăn trên giường cho Điền Mật Nhi ngồi, cô phải ngồi lên đó không thể xuống đất, đó gọi là cô dâu ngồi hỉ. Bà Vương là người làm mối cũng phải đến, cầm cây lược gỗ trong tay."Một lược vàng, hai lược bạc, ba lược giàu có...".Bà Vương Tứ Nhi nấu một bát mì, phía trên có hai quả trứng, phải do mẹ đẻ tự đút cho con gái."Một miếng thuận, trăm việc thuận, mọi chuyện đều thuận lợi....".Lúc ăn xong mỳ thì bên ngoài cũng gõ cửa đón dâu. Điền Mật Nhi xuất giá ở thành phố nên không có bạn bè chị em đến làm khó chú rể, chỉ cần đưa bao lì xì cho Quách Phù là có thể vào có việc vui thì tinh thần càng thoải mái, làm lính thì khí khái mười phần bây giờ mặt mày càng hồng hào. Triệu Phương Nghị vừa vào phòng thì nhìn Điền Mật Nhi, cô như một đóa hoa rực rỡ sớm mai. Đi đón dâu với anh còn có anh em chơi cùng từ nhỏ và cả chiến hữu nhận được tin tức cũng đến, vừa nhìn thấy cô dâu mới thì nói tm, Triệu Phương Nghị vận cứt chó cưới được cô dâu xinh đẹp như là người ta khen nhưng Triệu Phương Nghị không thích nghe, hận không thể dấu vợ mình đi, không để cho mấy ông bạn nhìn rồi bình phẩm. Anh còn oán giận Điền Mật Nhi, làm sao lại xinh đẹp như vậy làm gì... [email protected].Trò chơi giấu giày cũng bỏ qua, cô dâu chú rể ăn điểm tâm trái cây rồi Triệu Phương Nghị đi giầy màu đỏ cho Điền Mật Nhi, ôm kiểu công chúa xuống xe, đến nhà lại ôm lên trên Mật Nhi đỏ mặt, trong lòng thì nghĩ làm lính cũng có chỗ tốt, ôm cô dâu không cần giả bộ. Shin tức nghĩa là cố gắng mà ôm, nặng cũng ra sức ôm, nặng cũng phải nói là nhẹ =]]z.Bạn bè chiến hữu của Triệu Phương Nghị náo loạn trong phòng một hồi, trò gì cũng lôi ra, quá mức nhất chính là chơi đoán số cởi quần áo. Điền Mật Nhi chỉ mặc một bộ sườn xám, cởi một cái là ra hết nhưng mà cô cũng may mắn, Triệu Phương Nghị thua cả ba lần. Anh cởi quân trang, lại cởi quần lính, mặc bộ này trời nóng nên toàn thân đã đổ mồ hôi. Làn da màu mật, bắp thịt trên ngực giật giật, sáu cơ bụng cũng căng chặt. Bắp đùi tráng kiện, quần đùi quân phục mặc che đi bắp đùi, trên đùi phải có một vết sẹo. *giỏ nước miếng* mãnh nam ah~.Cả đám người vừa thấy cô dâu đỏ mặt thì càng ồn ào hơn, họ lấy cà vạt màu xanh đậm của anh bịt mắt Điền Mật Nhi lại, xoay một vòng rồi để cho cô thả 10 viên kẹo ở nơi nhạy cảm của anh. Dáng người Điền Mật Nhi nhỏ nhắn, Triệu Phương Nghị nằm trên bàn để cô làm, dù cố hết sức và có sự chỉ đạo của anh nhưng cô vẫn luống cuống tay chân động vào anh. *đổ mồ hôi* trò này thật biến tháiKhông phụ sự mong đợi của mọi người, rốt cuộc thì quần của Triệu Phương Nghị cũng dựng lều. Mọi người ồn ào muốn Điền Mật Nhi lấy lại kẹo nhưng may mà đến lúc ăn tiệc nếu không Điền Mật Nhi chỉ muốn đụng đầu chết cho xong Quốc Đông làm việc ở thành phố nhiều năm, tuy không có chức lớn nhưng truyền kỳ về ông Triệu vẫn còn nên khi con trai duy nhất của Triệu Quốc Đông kết hôn thì mọi người đều nể tình đến may những người này chỉ đến mừng rồi thôi, bây giờ cũng không lưu hành nghi thức rườm rà, chủ tịch thành phố đến chúc mừng một hai câu, người dẫn chương trình khuấy động không ta đã đến thì phải nể mặt, người ta uống thì mình cũng phải hớp một chén, còn lại đều nhờ bạn bè chiến hữu của Triệu Phương Nghị giúp một chút. May mà có bạn, anh cũng đã uống quá chén rồi, Điền Mật Nhi biết nay anh uống rất nhiều."Vợ, hôm nay em thật xinh đẹp".Triệu Phương Nghị thừa dịp không ai để ý ôm eo thon của Điền Mật Nhi nhỏ Mật Nhi cảm thấy như không thở nổi, hai tay anh ôm chặt lấy cô, không nhịn được thở Phương Nghị nghe thấy toàn thân rung động, bấu vào eo cô một cái "Tiểu yêu tinh, để xem chút nữa anh dạy dỗ em như thế nào!".Khóc, oan uổng quá, anh ra tay quá nặng mà, hai ta đổi chỗ xem anh có đau không? Thuyền theo lái, gái theo chồng, gả cho quân nhân thì phải đi theo tổ chức. Có người còn bất bình thay cho cô, không hiểu cô là người như thế nào nữa??!? Làm người đúng là phải nên như vậy! An cư rồi mới lạc ngiệp được. Núi vàng núi bạc, tài tử phong lưu nếu lấy làm chồng tốt thì tốt, nhưng cũng không phải là đồ ăn của cô, ăn không thơm cũng không đúng khẩu Phương Nghị cũng yêu thương cô như vậy, đi theo anh hối hả ngược xuôi cũng thấy xót nhưng nếu để cô một mình ở bên ngoài, vừa không yên lòng lại vừa không muốn. Anh vốn ích kỷ, muốn thời thời khắc khắc có thể nhìn thấy vợ, ngày ngày ăn cơm cô nấu, hàng đêm ôm cô thơm mềm ngủ. Có như vậy lòng của anh mới cảm thấy bình tĩnh, mới cảm giác được hạnh phúc đang ở bên mình. Hai người đều không phải là người nghe người khác nói mấy câu liền đi uất ức người của mình, đã nhận định rằng phải đi nên không vì chuyện cũ mà hối mà anh một người đàn ông từng trải, nói không thể rời bỏ vợ thì cũng cảm thấy xấu hổ cực kỳ. Cũng may vợ anh nghe lời, anh đến đâu thì cùng đi đến đó, đoán chừng là cũng không thể rời bỏ anh được, khiến cho một đám vợ chồng các chiến hữu đã kết hôn nhưng vẫn người nam kẻ bắc đỏ mắt không ông mà, phải có cái sức quyến rũ này, ngay cả vợ cũng không bảo được thì làm sao dẫn binh đi đánh giặc được! Làm quân nhân phương tiện giải trí rất ít, một đám quân nhân ngồi cùng nhau còn có thể làm gì được, chính là ngồi nói khoác, chính là tán gẫu, chưa kết hôn thì nghĩ đến chuyện lấy vợ, kết hôn rồi cũng muốn nói về vợ. Vợ của Triệu Phương Nghị vừa đẹp lại vừa hiền huệ, quả thật chính là tấm gương cho đám binh lính chưa cưới bọn họ. Lúc Triệu Phương Nghị cao hứng cũng là lúc miệng rộng nhất, cũng bình luận mấy câu. Nào là ở nhà chính là lão thái gia, không phải làm gì, cơm bưng nước rót tới tận mồm. Nếu làm không tốt, không hài lòng thì phải dùng gia pháp giam giữ binh lính nghe anh nói vậy thấy thật cao hứng, thật ra thì trong lòng đều nghĩ, đổi lại là ai cưới được người vợ tốt như vậy sao có thể mang ra giáo huấn được, có khi ngậm trong miệng còn sợ tan rồi, nâng niu trong tay lại sợ vỡ đấy chứ. Nói khoác, đây tuyệt đối chính là nói khoác! ——Triệu Phương Nghị thăng chức là chuyện lớn, Triệu gia cũng là người trong chốn quan trường, giao thiệp cũng không ít, dù sao cũng phải liên hoan mấy bữa để chúc mừng. Ở thành phố Triệu Quốc Đống cũng là nhân vật có tiếng, cũng không phải là người nịnh bợ, liền đặt một bàn tốt ở Dung Phủ, mời vài người thân cận đến chia vui. Lý gia và bọn họ cũng coi như là nửa người thân rồi, mấy năm này lại cùng nhau trông coi, nhất định là không thiếu đàn ông làm quan đến trình độ nhất định, khi đi giao tế cũng phải có vợ theo cùng, ở kiếp trước Điền Mật Nhi tuy không được tham gia trường hợp tương tự, mặc dù không có kinh nghiệm lắm nhưng một bữa tiệc thì cô cũng có thể ứng phó được. Hai đời lắng đọng lại, nhiều năm tu dưỡng, khiến cho toàn thân cô toát ra sự phóng khoáng, thanh tú nhưng lại không mất đi vẻ dịu dàng hiền họ là chủ nhà, phải nhiệt tình lễ độ, Điền Mật Nhi đi theo bên cạnh Phương Di, để bà dẫn đi chào hỏi các vị phu nhân kia. Mấy người này đều có chồng làm ở chung một chỗ được mấy năm, nhà ai như thế nào căn bản cũng hiểu rõ, đối với tình huống của Điền Mật Nhi cũng có biết sơ qua. Nếu cô là vẫn là người xuất thân từ nông thôn thì có lẽ mọi người sẽ dùng vẻ mặt lạnh lùng để nhìn cô, mặc kệ cô có cố gắng thế nào, cũng sẽ rất khó để lấy được sự đồng cảm của những người này. Nhưng hiện tại cô đã gả vào Phương gia, tốt nghiệp ở trường đại học nổi tiếng nhất nước, chồng cô còn có tiền đồ vô lượng, anh trai cũng đã mở công ty riêng. Anh hùng không hỏi xuất xứ, hiện tại mọi người chỉ biết dùng ánh mắt bội phục để nhìn cô mà thôi!Điền Mật Nhi cũng tự nhiên bình thản, lịch sự thân thiết, khiến bà Phương Di cảm thấy rất có mặt mũi. Nhìn con dâu của bà, trẻ tuổi xinh đẹp trình độ học vấn cũng cao, nhìn vợ của cục trưởng Hồ bên cạnh, nhìn mặt mày hớn hở vậy thôi, thật ra thì trong lòng không biết đang chua xót thế nào. Con trai của họ cưới về một tiểu minh tinh, cả ngày đều ăn mặc trang điểm lộng lẫy, lại còn một đống lớn xì căng đan, hiện tại thành chuyện cười sau lưng của người bộ trưởng Triệu cũng giống vậy, kết thân với nhà có gia thế, hai đứa con không ai nhường ai, bên ngoài đều có người tình cả, thật là vô cùng mất mặt. Hiện tại trong số những người này không ai không hâm mộ bà thật tinh mắt, chọn được con dâu như thế, muốn bà giới thiệu cho nhiều đối tượng vì tin bà có mắt nhìn già thêm một chút, hình như ai cũng đều có tật xấu này, bà Phương Di giao thiệp rộng, quen biết cũng nhiều, thật đúng là một người vợ tiêu chuẩn. Vợ chồng son sống với nhau cũng không tệ, làm cho người ta càng tin phục bà hơn, mà bà đối với chuyện này cũng rất tự đắc. Dù sao người mà bà giới thiệu cho người ta điều kiện cũng rất tốt, người mà bà mai mối đều là chỗ quen biết thân tình, lại còn giúp Triệu Quốc Đống kéo theo không ít quan hệ, đây cũng là một hình thức giao tiếp khác của các bà kệ người phụ nữ có địa vị cao bao nhiêu, thì đề tài cũng không thể không xoay quanh gia đình, chồng và con cái. Hôm nay có thể nói về mặt gia đình cũng không kém ai, nói về chồng thì quan hệ cũng không tệ, không thể nói người nào cách chức người nào, chỉ còn vấn đề về con cái mà thôi. Nói về con thì so với mọi người ở đây thì chỉ có Triệu Phương Nghị là có tiền đồ nhất, ba mươi tuổi đã lên đến chức Trung tá, so với những đứa trẻ của nhà khác cũng cao hơn một tầng rồi. Vậy thấy con không so được rồi, thì người ta sẽ lấy đời sau để so, so cháu nội của mình với nhauCái này làm cho bà Phương Di liền tắt điện rồi, nhìn xem nhà người ta, cùng tuổi với con nhà mình mà con của chúng đã lên tiểu học hết rồi. Rồi lại nhìn vào bụng của Điền Mật Nhi, vẫn phẳng lỳ một chút tin tức cũng không có. Lại nói tuy đã có cháu ngoại! Nhưng đó là cháu nhà người ta, không phải họ Triệu, không cùng hộ khẩu của nhà mình thì chính là người ngoài tiệc rất hoàn hảo tuy nhiên chỉ có một điểm không thoải mái mà thôi, chỉ là bà Phương Di cũng là một bà mẹ chồng tốt trở về cũng không làm khó điền Mật Nhi, hoặc là ra ám hiệu cho con lút hỏi đi hỏi con trai "Từ khi kết hôn tới nay bọn con vẫn ngừa thai à?"Triệu Phương Nghị liền cau mày, dù là mẹ ruột nhưng vấn đề này cũng quá lúng túng rồi..., đành nói "Mẹ hỏi cái này làm gì!"Bà Phương Di muốn con trai thành thật trả lời, Triệu Phương Nghị cũng không muốn để ý đến bà, uống nước xong còn phải trở về nhà nhưng lại bị bà Phương Di ngăn ở trong bếp, ngầm thể hiện rằng nếu như không nói rõ thì không thể rời khỏi đâyVì vậy Triệu Phương Nghị đành phải hạ giọng nói "Không có tránh." Căn bản cũng không nhớ rõ lắm, lúc hai người đụng vào nhau thì cứ như Thiên Lôi gặp phải địa hỏa vậy, nào có lý trí đi để ý cái khác nữa."Không tránh! Mà sao nó vẫn không có thai." Bà Phương Di liền Phương Nghị không nhịn được nữa, liền trả lời "Con nào biết! Không có thì tốt hơn, Điền Mật Nhi vẫn chưa học xong nếu có con thì không được tiện lắm.""Thì cũng bắt đầu thực tập rồi, có cái gì mà không tiện, hiện tại con cũng ở gần đây rồi, có mẹ trông giúp cho còn lo gì nữa! Chỉ là các con kết hôn nhiều năm như vậy không có tránh thai mà vẫn còn chưa có con vậy có phải bị cái gì rồi hay không!" bà Phương Di liền Phương Nghị không muốn để cho bà đoán mò, nếu rảnh rỗi như vậy thì đến trông con cho Triệu Phương Mỹ đi, chẳng phải sắp sinh rồi nào có bệnh chứ! Anh á! Ai dám nói anh có vấn đề, anh chính là ngựa chiến, có dùng năm mươi năm thì mã lực vẫn cứ dồi dào. Vợ anh? Phì, vợ anh chính là mềm mại như nước xuân trong giếng ngọc vừa nhìn liền thấy sức sống bừng Phương Nghị vừa trở về phòng Điền Mật Nhi liền hỏi "Mẹ tìm anh có chuyện gì không?" Không phải cố ý giám thị người nào, thấy Triệu Phương Nghị đi ra ngoài uống nước, sợ anh buổi tối ăn chưa no nên đi ra ngoài hỏi một chút xem có cần gì hay không. Thật ra thì cô cũng có thể được hai người nói đến cái gì?? Hôm nay mẹ chồng nghe người khác nói cháu trai thế này, cháu gái thế kia mặt cũng không nén được giận rồi."Hỏi một chút hai chúng ta khi nào muốn sinh con. Chuyện này không cần vội, tùy duyên thôi." Triệu Phương Nghị cho là hai người chưa từng ngừa thai, mặc dù vẫn tin hai vợ chồng họ không tật xấu, nhưng mấy năm vẫn không có con chỉ sợ trong lòng Điền Mật Nhi không được thoải anh thận trọng dè dặt như vậy, Điền Mật Nhi ở trong lòng cười thầm một tiếng, nhưng cũng không muốn nói rõ. Thật ra thì sau khi bọn họ kết hôn không muốn có con ngay nên cô đã đến bệnh viện đặt vòng rồi, chuyện như vậy không thể dựa vào đàn ông được. Cô cũng không muốn thôi học, cũng không muốn vì đó mà bỏ đi cốt nhục của mình, không bằng phòng tránh từ lúc chưa xảy ra thì tốt là Điền Mật Nhi không có ý định nói cho Triệu Phương Nghị biết, muốn xem xem anh có thể duy trì tới trình độ nào, cô cũng thừa nhận là mình đang làm kiêu. Nhưng cái này là bệnh chung của phụ nữ, mặc dù biết trong lòng anh có cô, nhưng cũng muốn biết đến cùng anh quan tâm đến mình ở mức độ cái trong nhà cũng không đề cập chuyện này, chỉ là cô biết bà Phương Di khẳng định đang tạo áp lực cho Triệu Phương Nghị, bình thường khi xong chuyện anh sẽ hút một điếu thuốc, hiện tại thì sẽ luôn để cho bọn họ dính với nhau một lát mới bỏ ra. Muốn để cái cứng rắn kia chặn lại hoàn toàn, khiến cho những tinh hoa nóng bỏng kia bị vây ở trong Mật Nhi cũng không nói gì, vẫn rất phối hợp, để mặc Triệu Phương Nghị muốn làm gì thì làm. Chắc cũng cảm thấy Điền Mật Nhi đã biết được chuyện gì rồi, đoán chừng là cũng rất sốt ruột thôi. Vừa đúng thời gian này trong đoàn đang chiêu mộ tân binh, anh cũng tìm đến người quen kiểm tra sức khoẻ một chút, nhưng sau khi làm kiểm tra xét nghiệm thì thấy các chỉ tiêu đều bình mắt của Triệu Phương Nghị lóe lên một cái, bác sĩ kiểm tra cũng là bạn bè cũ của anh liền khuyên nhủ "Bảo em dâu cũng tới kiểm tra một chút, nếu thật bị cái gì cũng kịp thời chữa trị, hiện tại cũng có nhiều trường hợp như thế. Tôi biết một đôi kết hôn hơn mười năm cũng không con, tìm đến một vị Trung Y để bốc thuốc, thế mà sang năm liền sinh được một đứa bé mập mạp.""Ừ, lão Tôn, cám ơn nhiều, chuyện này đừng nói với người khác nhé!"Tạm biệt lão Tôn, Triệu Phương Nghị ra khỏi bệnh viện liền đem tờ xét nghiệm kia xé nát ném vào thùng rác. Cứ theo sinh hoạt bình thường ở trong đoàn huấn luyện, buổi tối trở về đoàn xây dựng chế độ cho nhà dành cho người thân, đến ngày nghỉ liền cùng Điền Mật Nhi lái xe trở về thăm cha mẹ mình và cha mẹ Mật Nhi bây giờ đã bắt đầu lên lớp dạy học rồi, tuy không phải là môn chuyên ngành của cô nhưng cũng là dạy tiếng Anh. Điền Mật Nhi trẻ tuổi xinh đẹp, mang đến lớp học không khí tích cực, được nhiều học sinh quý mến. Học đại học vốn tự hơn do hơn trung học, cúp cua không phải là ít, nhưng lớp của Điền Mật Nhi lại có không ít sinh viên của lớp khác cũng tới nói Điền Mật Nhi nói được tám thứ tiếng, không ít sinh viên ồn ào yêu cầu đọc một đoạn, Điền Mật Nhi có lúc cũng thuận theo tùy ý đọc chậm một đoạn. Nếu bây giờ không phải theo quân, nhà ở đơn vị cách chỗ này khá xa. Thì không ít giáo viên cũng tính toán nhờ cô dạy cho con nhà mình, họ cảm thấy cô có năng lực có thể là một giáo viên rất tốt. Chỉ là Điền Mật Nhi cũng không thiếu tiền, nếu muốn kiếm tiền thì cô cũng không thể tới trường học làm giáo viên rồi, may nhờ có cái cớ này nếu không thì cùng nơi công tác thật đúng là không tiện mở miệng cự việc của Điền Mật Nhi cũng nhẹ nhàng, một tuần chỉ dạy có mấy tiết, Điền Dã cũng muốn cô đi đến công ty giúp anh một tay. Sản nghiệp của mình, cũng không thể vứt cho người khác, vừa đúng lúc Điền Mật Nhi về đây, anh cũng có thể rút ra chút thời gian hoàn thành việc học. Không được học hết đại học, vẫn là điều tiếc nuối trong lòng anh, coi như không thể trở lại *****, thì đem hồ sơ quay về thành phố cũng như thế, cũng muốn đem cô đến giúp đỡ trông coi, hiện tại công ty phát triển không ngừng, nghiệp vụ cũng phong phú, có nhiều thứ cần phải quản lý hơn. Không bằng nhiều tuyển mộ thêm quản lý cao cấp, đem quyền lợi phân tán bớt đi, như vậy không chỉ giảm bớt gánh nặng cho Điền Dã mà anh cũng có thời gian để làm chuyện mình muốn rồi. Đây cũng là khuynh huớng phát triển sau này của công ty, mọi chuyện đều đến tay thì chỉ qps dụng được lúc công ty mới phát triển mà nói Điền Mật Nhi có chút lười, nhưng luôn là người có thể đưa ra nhiều ý kiến quan trọng. Lý Kiều Dương cũng oán giận thời gian rỗi của Điền Dã quá ít, luôn phải chịu nhiều áp lực, nhưng anh luôn nói giữ vững sự nghiệp là điều hết sức khó khăn, phải đi lên từ cái khó mới biết quý không biết là bởi vì đã đem tinh lực đặt lên trên sự nghiệp, hay là còn là thế nào nữa mà Điền Dã và Lý Kiều Dương vẫn cứ không mặn không nhạt như vậy. Không có gì lớn xảy ra, cũng không có yêu hận rối rắm, tựa như vợ chồng già đã sống với nhau nhiều năm vậy, bình thản lại tự nhiên. Theo tuổi của bọn họ, tự nhiên cũng phải bàn đên chuyện hôn sự, nhớ tới ước định ban đầu của bọn họ thì hình như cũng không có ai thích hợp hơn, vậy thì không bằng cứ tiếp tục như thế! Bình bình đạm đạm, ấm áp thơm tho thật ra thì cũng không tồi. Đơn giản cử hành nghi thức đính hôn, chờ đến khi nào Điền Dã tốt nghiệp đại học sẽ cử hành hôn lễ. Sự nghiệp, gia đình, hiện tại duy chỉ có việc học là chưa dứt mộng Dã trở về trường học muốn chuyển học tịch, hiện tại cũng đã trở thành tấm gương thanh niên tiêu biểu tự thân lập nghiệp mở được công ty riêng. Trường học vốn thanh cao, cũng muốn tạo cho mình danh tiếng. Liền bảo lưu lại học tịch cho Điền Dã, chỉ cần đến kì thi tham gia là được, như vậy không chỉ hoàn thành mơ ước của Điền Dã mà còn tăng thêm vinh dự cho trường học, sổ sách bên trên cũng lại thêm được một Dã liền vung tay lên, cùng em gái đóng góp cho trường học một khoản để xây nhà thể dục thể thao, để các tài tử giai nhân ngoài học tập cũng không quên vận động. Có rảnh rỗi thì nên chuyên cần rèn luyện thân động lần này khiến cho tất cả đều vui vẻ, đôi bên cùng có lợi! Điền Dã cũng thỏa mãn được ước nguyện nên càng thêm hăng hái.

binh ca ca là người anh tốt